RSS

Daily Archives: 23/11/2008

Lost in Translation (2003)

lost_in_translation_main_menu_thumbnail


Đạo diễn: Sofia Coppola
Diễn viên: Bill Murray, Scarlett Johansson, Giovanni Ribisi, Anna Faris
Thể loại :  romance / comedy / drama
vCritic : MinhThi – Đánh giá : 5/5*

Hàng năm ở Mỹ có rất nhiều bộ phim tâm lý tình cảm được sản xuất. Tuy vậy những phim tình cảm lãng mạn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người xem lại không nhiều. Rất khó để làm ra một phim tình cảm vừa cảm động sâu sắc lại vừa mới mẻ, tinh tế, không đi vào lối mòn. Thế nhưng bộ phim Lost in Translation của nữ đạo diễn trẻ Sofia Coppola lại làm được điều đó. Thành công của Lost in Translation (giải Oscar cho Kịch bản nguyên gốc xuất sắc nhất và rất nhiều đề cử cho nhiều giải thường danh giá khác nhau) đã khẳng định tên tuổi của Sofia Coppola như một nhà viết kịch bản, một đạo diễn trẻ tài năng, đồng thời đưa nữ diễn viên chính trong phim, Scarlett Johansson trở thành một trong những ngôi sao trẻ được mến mộ nhất.

Lost in translation kể về Bob Harris (Bill Murray thủ vai), một ngôi sao điện ảnh Mỹ độ tuổi trung niên đến Tokyo quay quảng cáo cho một công ty rượu. Sự nghiệp của ông đang có chiều hướng xuống dốc và cuộc hôn nhân của ông dường như đã nguội lạnh qua năm tháng. Đến với một thành phố hoàn toàn xa lạ và khác biệt, Bob không khỏi cảm thấy lạc lõng. Vì vậy rất nhanh chóng, ông bị thu hút bởi Charlotte, một phụ nữ trẻ đã kết hôn, người dường như cũng cô đơn và lạc lõng như ông trên đất nước Nhật Bản xa lạ này. Charlotte (Scarlett Johansson thủ vai) là một sinh viên triết học đã tốt nghiệp Đại học Yale. Cô là vợ một nhiếp ảnh gia lúc nào cũng bận rộn với công việc tới mức dành thời gian bên những ngôi sao trẻ còn nhiều hơn với vợ mình. Bị bỏ bê và vỡ mộng trước hôn nhân, Charlotte dành phần lớn thời gian lang thang trên đường phố Tokyo, như để tìm kiếm mục đích cuộc đời mình. Giống như Harris, Charlotte bị khó ngủ vào ban đêm, bởi vậy hai con người lạc lõng này thường xuyên bắt gặp nhau trong hộp bar khách sạn. Giữa họ bỗng nảy sinh một mối quan hệ đặc biệt , một thứ tình cảm tri âm thuần khiết kỳ lạ.

25597090

Nhìn bề ngoài, có vẻ như Lost in translation chỉ là một bộ phim nói về sự choáng ngợp của con người khi lần đầu tiên tiếp xúc với một nền văn hóa khác biệt. Trong phim, hai nhân vật chính Harris và Charlotte đều cô đơn và lạc lõng trong thành phố Tokyo xa lạ mà họ cảm thấy khó hòa nhập. Có lẽ chỉ đến khi gặp nhau, họ mới tìm thấy nguồn an ủi và niềm vui thực sự.

Mặc dù vậy, dường như hai nhân vật chính không chỉ cảm thấy lạc lõng vì lần đầu tiên được tiếp xúc với một nền văn hóa xa lạ hay vì họ không thể giao tiếp bằng tiếng Nhật. Trước khi đặt chân tới Nhật, Bob và Charlotte hẳn đã bối rối và mất phương hướng, bởi họ không biết phải làm gì với cuộc sống của mình và cả hai đều gặp rắc rối trong hôn nhân. Họ là hai linh hồn lạc lối trong một thành phố rộng lớn. Họ là hai con người cô độc chẳng thể tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống mà họ đã chọn lựa. Dường như cả hai người đều “vỡ mộng”. Họ không hài lòng với cuộc sống của mình. Đó chính là lí do đưa họ đến với nhau một cách thật tự nhiên, rồi nhanh chóng trở nên thân thiết, và người này bị thu hút bởi người kia.

lost-in-translationjpg

Phim có những cảnh quay rất đẹp. Người xem có thể thấy hình ảnh Tokyo hiện lên kiêu sa, lộng lẫy với những ánh đèn sáng trưng và những tòa nhà chọc trời, biểu tượng cho sự phồn vinh của đất nước Nhật Bản giàu có. Thế nhưng những hình ảnh đó lại được quay từ xa một cách cố ý, như muốn ám chỉ sự xa cách và lạc lõng của hai nhân vật chính. Cả Bob và Charlotte, lúc này hay lúc khác, đều dõi mắt nhìn xuống thành phố bên dưới qua những tấm kính lớn trong phòng khách sạn. Dường như giữa họ và thành phố ấy, đất nước ấy, nền văn hóa ấy, luôn luôn có một khoảng cách không thể san bằng. Tấm kính lớn ngăn cách họ với thế giới bên ngoài sôi động, náo nhiệt của Tokyo. Và ngay cả khi lang thang trên những con phố đông đúc ồn ào, họ cũng cảm thấy lạc lõng và cô đơn như khi tự giam mình trong buồng khách sạn.

 

029088_24

Có thể nói điểm nhấn góp phần tạo nên thành công cho Lost in Translation chính là diễn xuất của hai diễn viên chính. Bill Murray, ở độ chín muồi của tài năng và kinh nghiệm diễn xuất, đã hóa thân vào nhân vật hết sức tài tình. Ông như đã thổi sức sống vào nhân vật. Ông làm chúng ta phải bật cười trước những tình huống hài hước mà nhân vật của ông gặp phải, nhưng trên hết ông khiến chúng ta động lòng và cảm thông sâu sắc với những nỗi ưu tư của Bob Harris, với tình cảm nhân vật này dành cho cô gái trẻ tình cờ gặp mặt. Với Lost in Translation, Bill Murray xứng đáng nhận được một đề cử Oscar dành cho Nam diễn viên chính xuất sắc nhất.

Bạn diễn của Bill Murray, Scarlett Johansson, chỉ mới 18 tuổi khi bộ phim bắt đầu bấm máy, nhưng cô ngay lập tức đã khẳng định được tài năng của mình. Diễn xuất giản dị, tự nhiên của Scarlett đã tạo nên một Charlotte quyến rũ, đáng yêu, dịu dàng mà gần gũi. Cô là đại diện cho một thế hệ diễn viên mới trẻ đẹp của Hollywood. Vẻ đẹp cũng như tài năng của cô đã góp phần không nhỏ làm nên thành công của bộ phim.

24zhwtl2

(chú ý : có tiết lộ nội dung phim , bôi đen nếu bạn muốn đọc phần này)

Lost in Translation có một đoạn kết đáng nhớ. Cuối phim, khi đang trên đường tới sân bay, Harris bất chợt trông thấy Charlotte đang đi bộ một mình trên phố và kêu tài xế dừng xe. Ông đến với cô, ôm cô trong vòng tay rộng lớn của mình và thầm thì điều gì đó vào tai cô – điều gì đó người xem không thể nghe thấy. Ta không thể nghe bởi những gì ông nói với cô là bí mật của hai người. Một bí mật không thể sẻ chia. Một bí mật không ai được quyền biết và không nên biết.

Lost in translation là một bộ phim hài nhẹ nhàng, trong sáng và tinh tế. Đoạn kết của câu chuyện không có gì khó đoán. Hai nhân vật chính phải lòng nhau nhưng có lẽ họ sẽ không bao giờ gặp lại. Ngay cả nếu họ có gặp lại, quan hệ của họ khó lòng trở thành một mối tình thực sự do sự khác biệt về tuổi tác và hơn nữa, do cả hai đều đã kết hôn. Mặc dù vậy, hạnh phúc chóng vánh mà họ từng có bên nhau có lẽ sẽ là một kỉ niệm không thể phai mờ trong lòng mỗi người. Và khán giả khi rời khỏi rạp sẽ thắc mắc về số phận của họ, cảm thấy xao lòng đôi chút nhưng hoàn toàn toại nguyện vì đã có cơ hội đuợc xem một bộ phim hay.

Lost in translation là một phim đáng nhớ. Một bộ phim làm cái đầu phải suy nghĩ và trái tim xao xuyến.


 
Leave a comment

Posted by on 23/11/2008 in Reviews

 

Tags: , ,

(Short review) Một số bộ phim của đạo diễn Todd Haynes

imnotthere1

I’m not there (2007)

Đạo diễn : Todd Haynes
Diễn viên : Cate Blanchett, Richard Gere, Heath Ledger, Christian Bale
Thể loại : Biography / Music / Drama / Experimental
vCritic : Phuongcobain – Đánh giá : 4/5*

Thể loại phim tiểu sử nhân vật nói chung, đặc biệt là tiểu sử ca sĩ / nhạc sĩ nổi tiếng nói riêng, luôn là một thử thách lớn đối với các nhà làm phim tại Hollywood. Để giới thiệu tới khán giả một cách cô đọng và hấp dẫn nhất cuộc đời của họ trong khoảng 2 tiếng đồng hồ quả là một công việc rất khó. Tuy nhiên, không vì thế mà có ít phim tiểu sử được làm ra.

Trong một thập kỷ trở lại đây, cứ mỗi năm người ta lại tung ra một tác phẩm thuộc thể loại này nhằm tôn vinh hay để tưởng nhớ tới các ca sĩ / nhạc sĩ nổi tiếng như Ray (về Ray Charles), Last Days (Kurt Cobain), Walk the Line (Johnny Cash), La Vie en Rose (Édith Piaf). I’m not there kể về cuộc đời đầy biến động của Bob Dylan trải dài suốt mấy chục năm, từ khi còn bé xíu cho tới khi ông trở thành huyền thoại nhạc Folk của thế giới.

Rất nhiều ca khúc của Bob Dylan đã trở nên bất hủ và có sức ảnh hướng lớn cho tới tận ngày hôm nay như Knockin’ on heaven’s door, All Along The Watchtower, Blowing in the wind. Điểm đặc biệt trong I’m not there đó là có tới sáu diễn viên thể hiện hình tượng Bob Dylan qua các thời kỳ khác nhau. Trong đó nổi bật nhất chính là phần đảm nhận của nữ diễn viên Cate Blanchett. Chính nhờ vai Bob Dylan mà cô đã được đề cử giải nữ diên phụ xuất sắc nhất tại lễ trao giải Oscar lần thứ 80 vừa qua. Đạo diễn bởi Todd Haynes (từng làm Far from heaven), I’m not there sẽ khiến nhiều khán giả phải mất ăn mất ngủ vài ngày sau khi thưởng thức.

( Nguoimau )

 


Superstar : The Karen Carpenter Story (1987)

Đạo diễn : Todd Haynes
Diễn viên : Barbie , Ken
Thể loại : short / biography / documentary / animation / experimental
vCritic : Youta – Đánh giá : 5/5*

Hiện nay đạo diễn Todd Haynes đã là một nhà làm phim có tiếng tăm (mặc dù có thể nhiều người không biết đến ông vì Haynes là một người làm phim indie và thử nghiệm), thế nhưng trước khi phim Superstar : The Karen Carpenter (S:TKCS) được đem chiếu ở Sundance và một số rạp phim nghệ thuật thì Haynes mới chỉ là một sinh viên điện ảnh mới tốt nghiệp, và bộ phim đặc biệt này đã làm nên sự nghiệp cho ông. S:TKCS dài 43 phút, kể lại câu chuyện về sự thành công và chứng biếng ăn đã dẫn đến cái chết của danh ca quá cố Karen Carpenter và phần nào đó, bối cảnh xã hội Mỹ trong những năm 70.

Trong khoảng thời gian S:TKCS được chiếu, nó rất thành công và người ta đi xem nó không phải vì quan tâm đến Karen Carpenter mà là vì những diễn viên mà Todd Haynes sử dụng không phải người thật mà là búp bê Barbie và Ken. Rất tiếc, Richard Capenter không thích cách đạo diễn hư cấu về gia đình mình trong phim này, đồng thời vì phim sử dụng nhạc của The Carpenter không phép nên nó đã bị cấm chiếu kể từ năm 1990, hiện nay chúng ta chỉ có thể xem được nó qua mạng.

Đây là một bộ phim có tính chất thử nghiệm rất cao, không chỉ bởi vì nó sử dụng búp bê Barbie & Ken (một sự ẩn dụ về ngoại hình không tưởng của Barbie với nỗi ám ảnh về ngoại hình của Karen Carpenter). Rất khó để nói nó có phải là một phim tài liệu hay một bộ phim tiểu sử vì nó là sự pha trộn giữa các trường đoạn hư cấu với Barbie mà không khác gì các bộ phim thông thường qua các cách đặt máy quay rồi dolly máy .v.v… và các đoạn footage (bao gồm các các đoạn phim tư liệu , giả tài liệu và các đoạn phim mang tính biểu hiện được thực hiện rất sáng tạo). Đồng thời việc dựng phim và hoà âm cũng được làm rất tuyệt khiến cho S:TKCS rất đa dạng về mặt hình ảnh và âm thanh,làm phong phú thêm cho câu chuyện. Sự sáng tạo trong lối kể chuyện làm khán giả thích thú và nhớ đến nó như một tác phẩm biểu hiện, hơn là sự xúc động với cuộc đời của Karen Carpenter (nhưng cũng không thể phủ nhận giọng ca của cô cất lên trong câu chuyện của chính cô cũng đem lại những cảm xúc rất đặc biệt).

S:TKCS là một bài học rất hay về việc kể chuyện qua một bộ phim với bất kỳ một người làm phim nào.

 

 

 
1 Comment

Posted by on 23/11/2008 in On Screen

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 42 other followers