Những bộ phim chiến tranh thường có cả giá trị nghệ thuật và giá trị lịch sử. Xem một bộ phim chiến tranh của một nền điện ảnh, người xem có thể cảm nhận được phần nào lý tưởng của cả một thế hệ cũng như tầm vóc của nền điện ảnh đó. Là một đạo diễn Việt Kiều về nước làm phim chưa lâu nhưng Charlie Nguyễn đã ghi dấu ấn với bộ phim Dòng máu anh hùng, một phim hành động dã sử với nền cảnh là cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp những năm đầu thế kỷ. Nhiều nhà phê bình đã đánh giá Dòng máu anh hùng là một trong số những tác phẩm nói về chiến tranh Việt Nam đáng được quan tâm. Đọc tiếp
Monthly Archives: May 2009
Charlie Nguyễn: Phim chiến tranh cần nhất là sự chân thực
Ai đập vỡ bảy viên ngọc rồng?
Tựa gốc tiếng Anh: Dragonball Evolution
Tựa Việt: Bảy viên ngọc rồng – khởi chiếu từ 29/4/2009
Thể loại: Hành động / Phiêu lưu
Đạo diễn: James Wong
Nhà sản xuất: Châu Tinh Trì
Diễn viên: Justin Chatwin, Châu Nhuận Phát, Emmy Rossum, Jamie Chung, Joon Park
Thời lượng: 85 phút
Một bộ phim dựa theo comic- manga, tiểu thuyết, truyện ngắn hay kịch vẫn là một tác phẩm độc lập và có tiếng nói riêng, tinh thần riêng. Những người làm phim Dragonball: Evolution có quyền nói thế, và thậm chí họ còn cảnh báo trước qua chữ “Evolution” (cải biên) kia. Nhưng, Bảy viên ngọc rồng gắn liền với tuổi thơ của hàng triệu người, cá tính từng nhân vật trong tác phẩm cũng đã in sâu trong lòng họ, khi bạn muốn làm ra một bộ phim bom tấn từ bộ manga phổ biến tới thế, chắc chắn bạn phải biết cách giữ lại những yếu tố hấp dẫn nhất. Đọc tiếp
X-men Origins: Wolverine (2009)
Tựa Việt: Người Sói – khởi chiếu từ 15/5/2009
Thể loại: Hành động / Khoa học viễn tưởng
Đạo diễn: Gavin Hood
Diễn viên: Hugh Jackman, Liev Schreiber, Daniel Henney, Ryan Reynolds
Thời lượng: 103 phút
Mặc cho các nhà phê bình phim chỉ trích, bản phim bị lộ trên Internet một tháng trước ngày công chiếu, X-Men Origins: Wolverine (Nguồn gốc dị nhân: Người sói) vẫn thắng đậm tại phòng vé trong ngày đầu tiên công chiếu với doanh thu 35 triệu đôla chỉ sau ngày thứ sáu và gom về 85 triệu đôla chỉ trong tuần đầu công chiếu. Bộ phim mở màn cho một mùa hè đầy hứa hẹn. Đọc tiếp
Synecdoche, New York
Ai đã từng say mê chất siêu thực của thế giới do Charlie Kaufman tạo ra trong Eternal sunshine of the spotless mind chắc chắn không thể bỏ qua Synecdoche, New York, bộ phim đầu tay của ông trên cương vị đạo diễn. Synecdoche, New York đã được đề cử Cành cọ vàng tại LHP Cannes 2008. Đọc tiếp
Ong Bak 2 (2008) – Sự trở lại của Tony Jaa
Tựa Việt: Ong Bak 2 – khởi chiếu từ 8/5/2009
Thể loại: Hành động / Võ thuật
Đạo diễn: Tony Jaa, Panna Rittikrai
Diễn viên: Tony Jaa, Sorapong Chatree, Sarunyu Wongkrachang, Nirut Sirichanya, Santisuk Promsiri
Thời lượng: 110 phút
Thái Lan. Năm 1431. Lãnh chúa Rajasena ở miền Bắc với dã tâm thống trị đất nước sẵn sàng loại trừ bất cứ ai muốn cản trở mình. Một trong tứ đại tướng quân miền Đông là Sihadeco cùng vợ cũng trở thành nạn nhân của Rajasena. Tien, con trai nhỏ của Sihadeco, phải chứng kiến cảnh cha mẹ mình bị sát hại nhưng vẫn kịp thoát thân. Trên đường bỏ chạy, cậu bị bắt bởi một băng nhóm chuyên buôn bán nô lệ. Nhưng Tien lại một lần nữa tẩu thoát, nhờ có sự giúp đỡ của Chernang – vị thủ lĩnh của nhóm cướp biển vùng vách núi Garuda Wing. Dưới sự chỉ dạy của Chernang và những vị võ sư trong băng cướp, qua nhiều năm, cậu bé Tien hiền lành thuở nào giờ đã trở thành một chiến binh thực thụ. Chernang muốn truyền lại cương vị thủ lĩnh cho Tien. Nhưng trước hết, Tien cần phải tháo gỡ nỗi lòng bấy lâu nay: đó là giết chết lãnh chúa Rajasena để trả thù cho cha mẹ đẻ! Đọc tiếp
No Country For Old Men – Cuộc chiến trong những lời thoại
No Country For Old Men là bộ phim chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Cormac McCarthy. Bộ phim do hai anh em Joel và Ethan Coen cùng viết kịch bản, đạo diễn và sản xuất, đã nhận được vô số lời khen ngợi từ giới phê bình và thắng lớn tại lễ trao giải Oscar lần thứ 80 với bốn giải: phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, kịch bản chuyển thể hay nhất và nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.

Bộ phim mang sắc thái bạo lực, cũng là xu hướng chính trong các phim tham dự giải Oscar lần thứ 80. Việc nhận được nhiều đánh giá tích cực từ các chuyên gia trong ngành điện ảnh và dẫn đầu danh sách đề cử với 8 tượng vàng đã nói lên những thế mạnh đa dạng của No Country For Old Men (đạo diễn, kịch bản, diễn viên,…). Nhưng giải thưởng chưa nói lên tất cả khi những thành công mang tính quyết định, khá quan trọng với bộ phim lại không có trong hạng mục trao giải của LHP. Hay nói rõ hơn bộ phim đặc biệt thành công về mặt hiệu quả âm thanh và lời thoại. Đọc tiếp
Nguyễn Tranh – “…Vẫn còn đam mê quay phim lắm!”

Một Nguyễn Tranh luôn bận rộn
Hẹn gặp anh Nguyễn Tranh thật khó! Bởi anh đắt “sô” và bận rộn kinh khủng. Nhưng cuối cùng thì cũng “tóm” được anh tại ngay giữa lòng Hà Nội. Và vào một dịp cũng thật đặc biệt: đúng một ngày sau lễ trao giải Cánh Diều Vàng 2008!
FilmcriticVN (FCVN): Không được Cánh Diều Vàng năm nay anh Tranh có buồn không?
Nguyễn Tranh (NT): (cười) Không, còn rất vui là đằng khác vì người được giải quay phim là K’Linh, người Nguyễn Tranh luôn coi là một đứa em, và cũng là bạn đồng nghiệp nữa. Với lại bạn bè, người thân cũng như báo chí khen ngợi hình ảnh phim Đẹp từng Cm lắm. Được vậy là tôi đã vui lắm rồi.
X-men Origins: Wolverine (2009) – X-men hay X-man?
Tựa Việt: Người Sói – khởi chiếu từ 15/5/2009
Thể loại: Hành động / Khoa học viễn tưởng
Đạo diễn: Gavin Hood
Diễn viên: Hugh Jackman, Liev Schreiber, Daniel Henney, Ryan Reynolds
Thời lượng: 103 phút

Hugh Jackman tại buổi premiere của Wolverine ở Mỹ
Trong số các superhero của Marvel Comics, Wolverine sở hữu một sự hấp dẫn đặc biệt. Đặc biệt là với chị em. Chẳng phải ngẫu nhiên mà 50% khán giả cuối tuần qua ở Bắc Mỹ là nữ. Cũng dễ hiểu thôi, vì anh là Hugh Jackman, ”The Sexiest Man Alive” của People. Nghĩ kỹ ra, trong X-men Trilogy, anh là vô đối. Xavier hói. Cyclop thư sinh èo uột. Magneto già, xấu, lại suốt ngày đội nồi cơm điện. Anh là cool nhất. Đẹp trai này, nam tính này, hoang dại này. Thân thế bí ẩn nữa này. X-men Origins: Wolverine giải đáp sự bí ẩn ấy, nhưng bù lại, nó khoác cho anh một vẻ hấp dẫn mới đối với chị em: một quá khứ bi thương. Đọc tiếp
Shinjuku Incident (2009) – Nỗ lực không thôi chưa đủ
Tựa Việt: Đại náo Shinjuku – khởi chiếu từ 8/5/2009
Thể loại: Tâm lý / Hành động / Bi kịch
Đạo diễn: Nhĩ Đông Thăng (Derek Yee)
Diễn viên: Thành Long, Ngô Ngạn Tổ, Từ Tịnh Lôi, Phạm Băng Băng
Thời gian: 120 phút
Nhắc đến Thành Long, người ta nghĩ ngay đến hai thứ: (1) võ thuật: (2) hài. Tóm lại, Thành Long = võ thuật + hài. Lần này thì không. Shinjuku Incident không hài và cũng không võ thuật, dù vẫn có không ít cảnh đánh nhau (yes, đánh nhau). Sau hơn ba mươi năm theo nghề và hơn chín mươi bộ phim, nỗ lực chuyển sang đóng một vai nghiêm túc trong một bộ phim nghiêm túc tuy rất đáng trân trọng, nhưng hình như hơi quá muộn đối với Mr. Chan.
Thiết Đầu (Thành Long), một anh thợ máy nghèo ở miền đông bắc Trung Quốc, lặn lội lên thành phố tìm người yêu. Vấn đề: thành phố ấy là Tokyo, và con đường mà Thiết Đầu đi là nhập cư bất hợp pháp. Với sự giúp đỡ của cậu bạn đồng hương A Kiệt (Ngô Ngạn Tổ), anh bắt đầu cuộc sống mới ở Shinjuku, một khu dân cư Tokyo tập trung rất đông người Hoa nhập cư trái phép. Ở đây, anh gặp Lệ Lệ (Phạm Băng Băng), một cô chủ quán bar tốt bụng, và tái ngộ với Tú Tú (Từ Tịnh Lôi), người anh tìm kiếm bấy lâu. Sau cuộc gặp gỡ không lời ấy, Thiết Đầu quyết tâm ở lại Tokyo, quyết tâm đổi đời bằng cách leo từng bốn bậc một trên chiếc thang dẫn vào thế giới ngầm của Shinjuku.

Shinjuku Incident bị cấm chiếu ở Đại lục vì xây dựng hình ảnh tiêu cực về người Trung Quốc
Đây không phải là lần đầu tiên Nhĩ Đông Thăng làm phim về một chàng trai nông thôn đối diện với hiện thực thành thị tàn nhẫn. Shinjuku Incident và One Nite in Mongkok cùng chia sẻ sự tàn nhẫn ấy trong một bầu không khí tăm tối, nhưng sự sai lầm trong casting và kịch bản khiến họ Nhĩ không tái lập được thành công ở One Nite In Mongkok. “Chàng trai” Thành Long đã năm mươi lăm, và khi sánh vai với một Ngô Ngạn Tổ trẻ trung và một Phạm Băng Băng xinh đẹp thì dù đã được sự hỗ trợ tích cực của botox, khuôn mặt anh cũng không có được sự thuyết phục và biểu cảm tương xứng với một vai diễn bi kịch đến thế. Nhưng anh rất nỗ lực và so với Lý Liên Kiệt hay Chân Tử Đan thì cố gắng ấy vẫn rất đáng để người ta khen ngợi.
Ngô Ngạn Tổ vốn là diễn viên ưa thích của Nhĩ Đông Thăng, và nếu không có Thành Long chắc ông đã chọn anh vào vai chính như trong One Nite In Mongkok. Và anh cũng là điểm sáng lớn nhất trong phim bên cạnh Naoto Takenaka vai thanh tra Kitano. A Kiệt của anh có lẽ là một bi kịch còn cảm động hơn nhiều, xót xa hơn nhiều so với bi kịch của nhân vật chính. Bên cạnh anh, Phạm Băng Băng rất thành công trong vai bình hoa mới tốt bụng, trong khi Từ Tịnh Lôi cũng xuất sắc không kém trong vai bình hoa cũ nhiều tâm sự của Thiết Đầu. Ngô Ngạn Tổ, mặc dù rất đẹp trai, rất trẻ, nhưng lại phải chịu thiệt thòi khá nhiều khi bạn diễn già hơn anh hai mươi tuổi mới là đối tượng trao gửi trái tim của các nhân vật nữ.
Câu chuyện của Shinjuku Incident có thể nói là rất hứa hẹn khi nó xoay quanh một chủ đề khá mới mẻ: người Hoa nhập cư bất hợp pháp ở Nhật (Nhật, chứ không phải một nước phương Tây) và mặt trái của cuộc sống ấy (và có lẽ vì nó quá trái nên bộ phim đã bị cấm chiếu ở Đại lục). Chỉ tiếc rằng kịch bản của phim khá lỏng, và lại lỏng ở đúng những thời điểm mấu chốt. Nếu sự ngây thơ của Thiết Đầu dễ hiểu thì sự thăng tiến dễ dàng của anh trong giới xã hội đen của Shinjuku lại cho thấy sự ngây thơ khó hiểu của biên kịch, khi cái thế giới ngầm mà anh dấn thân vào có lúc rất thật mà cũng có lúc không thật chút nào, cả trong cái đơn giản và sự tàn nhẫn của nó. Cái kết dành cho Thiết Đầu là hợp lý, nhưng cái cách anh đi đến cái kết đó thì hơi quá khiên cưỡng.
Mặc dù vậy, Shinjuku Incident không phải là không có những đoạn đáng xem. Cuộc sống của người dân nhập cư được khắc họa khá tinh tế, cả trong những giây phút ấm áp hiếm hoi và những thời khắc đen tối thường xuyên vây phủ những số phận chui lủi này, và sự tha hóa của con người ở Shinjuku thực sự khiến người ta phải nghĩ, thậm chí phải đau lòng trước mức độ tàn nhẫn của nó. Nếu không có điểm yếu về kịch bản thì có lẽ Shinjuku đã là một phim rất khá, khi một câu chuyện quen được đặt vào một bối cảnh lạ để tiếp cận một đề tài mới. Càng đáng tiếc hơn khi phim quay rất tốt, dưới một ống kính toan tính và đầy dụng ý của Kita Nobayashu. Cũng như trong One Nite In Mongkok, Nhĩ Đông Thăng rất khéo sử dụng phim 2.35:1, chiều rộng của khuôn hình kết hợp với góc máy cận cảnh đã lột tả khá chân thực cái bức bối cả về không gian lẫn tinh thần của cuộc sống ở Shinjuku.
Nhưng có lẽ như vậy vẫn là chưa đủ. Vấn đề của một phim như Shinjuku Incident là nó rất u tối. U tối là một lựa chọn mạo hiểm, bởi nếu thành công bộ phim sẽ lưu lại rất lâu trong ký ức người xem. Nếu không, những gì lưu lại sẽ chỉ là mệt mỏi.
Đánh giá của Nham Hoa: 3/5
Võ Thiện Thanh: khi làm nhạc phim, cần nhất là thời gian…

Trong nền âm nhạc đương đại Việt Nam, Võ Thiện Thanh là cái tên của những thể nghiệm đầy ấn tượng trong sáng tác, hòa âm. Với điện ảnh, anh cũng để lại dấu ấn của mình qua phần âm nhạc của các bộ phim 1735km, Sài Gòn tình ca , Nụ hôn thần chết và mới đây nhất là bộ phim hơi hướng thể loại phim ca nhạc Giải cứu thần chết. Làm nhạc phim ở Việt Nam có điều gì khác biệt, nhạc sỹ nghĩ gì về vai trò của mình trong phim, sự kết hợp giữa đạo diễn và nhạc sỹ đang tồn tại những vấn đề gì…Hãy cùng cr trò chuyện với nhạc sỹ Võ Thiện Thanh để hiểu thêm về hậu trường âm nhạc trong điện ảnh Việt Nam hiện nay.
+ Giải cứu thần chết được coi là một thử nghiệm khá thành công cho bước phổ biến phim ca nhạc Việt Nam. Điểm nào làm anh thấy tiếc nuối nhất khi thực hiện âm nhạc cho phim này?
- Khi làm một album, tôi có dư thời gian để nghe và kiểm tra. Nghe ở nhà,nghe trên xe , nghe quán. Nói chung là làm cho nó hoàn hảo và ít nhược điểm nhất. Cho nên khi xong một album tôi ít cảm thấy tiếc nuối vì giá như mình có thể làm tốt hơn.Còn khi làm nhạc phim, và nhất là phim nhựa để công chiếu vào dịp Tết,vì bối cảnh ở Việt Nam không thể có chuyện làm một phim kéo dài 2-3 năm,.(nếu như vậy nhà sản xuất sẽ phá sản),mà chỉ gói gọn trong 1 năm, nhưng thời gian thực sự chỉ 6 tháng. Tất cả mọi khâu chỉ dứt điểm trong 6 tháng. Và khi các khâu đã xong tới phần âm nhạc, chỉ vỏn vẹn hơn một tháng! Và phải xong trong khoảng thời gian đó bằng bất cứ giá nào! Và bạn cũng có thể hiểu được,khi xong nhạc phim,không hề có chuyện hài lòng tuyệt đối được, mà vấn đề là trong điều kiện không hoàn hảo bạn vẫn bảo đảm tính an toàn cho bộ phim về phần âm nhạc .
+ Theo anh, nhạc sỹ nói chung và nghề việc nhạc phim ở Việt Nam đã thực sự là một nghề được đánh giá và trân trọng ở Việt Nam chưa? Thù lao cho nhạc sĩ nhạc phim và cũng như sự ghi nhận tác phẩm âm nhạc trong phim đã làm anh yên tâm theo đuổi nghề nghiệp chưa?
- Nếu ở Hollywood các nhà sản xuất lớn và các đạo diễn lừng danh luôn luôn chọn cho mình một trong những cái tên : John Williams, John powell, Hans Zimmer, James Newton Howard, Ennio Morricone…để làm nhạc sỹ sáng tác nhạc phim. Ở Việt Nam cũng không ngoaị lệ. Đơn giản là với một vốn đầu tư khổng lồ như thế, họ cần sự an toàn tuyệt đối từ mọi khâu. Nên nhớ là an toàn chứ không phải chỉ có “hay”! Quay sang Việt Nam, một năm có 3 phim nhựa chiếu Tết, và chỉ có 3 nhạc sĩ được chọn. Để nằm trong số các nhạc sĩ được các nhà sản xuất tin tưởng không phải dễ. Vấn đề không chỉ là trân trọng nữa mà tuyệt đối tin tưởng! Họ tin vào sự làm việc chắc chắn của anh hơn là sự bay bướm tùy hứng mà có thể đưa họ vào cơn ác mộng về thời gian! Và khi họ bỏ một số tiền lớn để làm một bộ phim, thù lao không là vấn đề lớn, mà vấn đề là tìm một nhạc sĩ mà họ có thể tin tưởng và mang lại sự an toàn tuyệt đối.
+ Là một nhạc sỹ có phong cách sáng tác đa dạng và chỗ đứng nghề nghiệp đáng nể, có thể nói, nhạc phim chỉ là một phần trong công việc của anh. Có điểm nào anh chưa thấy hài lòng trong cách cách kết hợp công việc hiện nay?
- Không có lý do gì để không hài lòng cả, khi may mắn được các nhà sản xuất và đạo diễn tin tưởng. Vấn đề là làm sao tôi sắp xếp công việc để không làm gián đoạn quy trình của họ thôi! Cái tôi cần nhất là thời gian để làm nhạc phim. Nhưng trong bối cảnh Việt Nam, nếu thời gian thực hiện một bộ phim mà dài quá thì nhà sản xuất có nước phá sản! Cho nên tôi phải thích ứng thôi.
+ Anh cho rằng việc kết hợp giữa đạo diễn và nhạc sỹ nên bắt đầu như thế nào để hiệu quả công việc được cao hơn nữa?
- Tôi xem như là mối quan hệ bạn bè,nhưng đạo diễn là người đi tìm người bạn kia, và người bạn kia phải phù hợp với tính chất của phim anh ta.
+ Anh đánh giá nhạc phim Việt Nam hiện nay đang ở mức nào?
- Thật quá sớm để đánh giá,vì hàng năm chỉ lèo tèo vài phim chiếu Tết (không tính tới phim Truyền hình). Và chỉ vài người trong giới nhạc sĩ may mắn có điều kiện làm nhạc. Chúng tôi không thể tự khen nhau hay chê bai lẫn nhau. Nhưng điều mà chúng tôi luôn ý thức là phải luôn cập nhật để theo kịp trình độ của các nước. Nếu chúng tôi được làm việc trong điều kiện tốt hơn,đươc trả thù lao sao cho có thể mời một dàn nhạc giao hưởng đến thu thì lúc đó hãy nói đến hay dở.
+ Anh đã từng nói, đối tượng trong âm nhạc của anh là trí thức, vì họ định hướng thưởng thức âm nhạc và chịu chi tiền cho đĩa xịn. Nhưng điện ảnh thương mại thì hướng đến đại chúng khán giả, đặc biệt là những bộ phim vừa rồi thì hướng đến tuổi teen nhiều hơn. Như vậy có mâu thuẫn không?
- Khi làm nhạc phim, tôi là người làm dịch vụ, không phải người sản xuất, nên tôi phải thỏa mãn yêu cầu của chủ đầu tư. Khi mục tiêu của một bộ phim là tuổi teen thì đương nhiên âm nhạc trong phim phải dành riêng cho đối tượng này! Đó là chuyên nghiệp! Tất cả phải đồng bộ vì một mục tiêu.Nhưng khi tôi là nhà sản xuất cho album của tôi,đương nhiên tôi có quyền quyết định hòan toàn mục tiêu và đối tượng cho sản phẩm của mình. Hai vấn đề này khá rạch ròi!
+ Anh đã từng làm nhạc cho phim Sài Gòn tình ca, 1735km, Giải cứu thần chết…Không bàn về nội dung cũng như tầm ảnh hưởng của mỗi bộ phim, chỉ nói về âm nhạc, anh hài lòng với âm nhạc trong phim nào nhất, vì sao?
- Chưa hài lòng nhạc phim nào cả! Về nguyên do thì tôi đã nói ở trên.
+ Thách thức lớn nhất với anh khi làm nhạc trong phim?
- Diễn tả nội tâm. Tôi thích những đoạn nhạc như thế! Rất khó nhưng rất thú vị. Tiếc là tôi chưa gặp được phim nào nhiều chất bi.
+ Nhạc sỹ sáng tác nhạc phim nào khiến anh khâm phục nhất? Anh học được gì từ họ?
- Tất nhiên phải nghe nhiều tác giả mới là điều tốt. John Williams là bậc thầy phối khí. Hans Zimmer, John Powell hay James Newton Howard rất tài tình trong sự kết hợp chất cổ điển và tiết tấu hiện đại… Ngoài ra sự lãng mạn quyến rũ của Ennio Morricone đáng để những người mê nhạc phim quan tâm. Tôi nghe nhiều các bậc thầy nhạc phim ở Hollywood ,nhưng tối nào cũng xem Harry Porter trước khi ngủ. Phim này tôi xem hoài không thấy chán. Nó mang tôi ra khỏi những suy nghĩ bận rộn của cuôc sống thường ngày để trở về tình cảm trong sáng và thần kỳ của thầy trò Harry Porter. Còn nhạc phim thì đầy hấp dẫn, mê hoặc và phục vụ cho sự đôc đáo của chủ đề chính.
+ Khi làm nhạc phim, ngoài đạo diễn, anh tham khảo ý kiến của ai để tác phẩm của mình tốt hơn?
- Không ai khác ngoài chúng tôi, vì hơn ai hết, chúng tôi là ngưòi biết mình đang làm gì và muốn gì.
+ Nếu làm phim âm nhạc, anh nghĩ hướng chọn ca sỹ rồi đào tạo diễn xuất hay đào tạo thanh nhạc cho diễn viên sẽ dễ thành công hơn?
- Theo tôi thì nên kết hợp cả hai, vì trên hết là hiệu quả của phim.
+ Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện.

