RSS

Monthly Archives: July 2009

An early review: Chơi vơi

Chơi vơi – bộ phim truyện thứ hai của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên đang chuẩn bị lên đường tới Venice, bộ phim đã được chọn cho hạng mục giải Orizzonti. Chơi vơi sẽ được ra mắt chính thức ở LHP Venice, sau đó sẽ được công chiếu tại Việt Nam.

Chơi vơi kể lại câu chuyện về Duyên – một phụ nữ trẻ, xinh xắn, trong sáng. Cô quyết định lấy Hải, một người trẻ hơn cô hai tuổi chỉ sau ba tháng quen biết. Cầm là người bạn gái thân của Duyên, một nhà văn, trưởng thành hơn Duyên. Cầm tặng Duyên chiếc áo ngủ mẹ Cầm đã thêu suốt một năm, vốn định dành cho đêm tân hôn của con gái. Cuộc sống của Duyên thoạt tưởng là hạnh phúc, nhưng thực ra Hải chỉ như một đứa trẻ con vẫn chưa thoát khỏi vòng tay mẹ. Vì thế, khi Cầm nhờ cô đưa một lá thư tới cho Thổ, sự hoang dã và ranh ma của người đàn ông này đã lôi cuốn cô… Và rồi, mọi điều bắt đầu, giữa thế giới của hàng trăm dây đàn xúc cảm, thế giới chơi vơi.

Chơi vơi là một bộ phim chừng mực và tinh tế. Đó là điều không phải bộ phim nào cũng làm được , dù là phim mang quốc tịch nào. Các chi tiết trong phim đều ngừng lại được ở ngưỡng vừa đủ, luôn đứng lại ở lưng chừng. Chúng đặt bạn ở vị thế chông chênh đó, bạn có thể ngả về bên này, hoặc có thể ngả về bên kia, hoặc sẽ mãi mãi như vậy. Điều này vừa mang lại cảm giác “thực tế” vừa bỏ ngỏ lại cả sự hụt hẫng, như chờ được lý giải tiếp. Nhưng không, phim ngừng lại ở đó, sau biến cố lớn nhất, không ai biết mọi chuyện sẽ tiếp diễn ra sao… Khán giả có thể hẫng hụt, nhưng họ biết rằng, cuộc sống sẽ luôn là cộng hưởng của những giai điệu tế vi như vậy, và liệu có ai biết chắc câu trả lời?

Bộ phim là một bước tiến dài trong diễn xuất của Đỗ Hải Yến – thể hiện cho vai Duyên, cô đã nhuần nhị hơn, sâu sắc hơn những nhân vật trước đó. Người ta thấy cô không còn “diễn” như trong Chuyện của Pao mà bắt nhịp được với thế giới của nhân vật. Linh Đan vẫn là một diễn viên vượt trội. Có vẻ như đây là diễn viên có ngoại hình hợp với vai diễn nhất bởi Cầm có cùng độ tuổi, có vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại như cô. Linh Đan thực hiện cảnh quay chủ yếu tại ngôi nhà cổ, cô ít di chuyển, cũng ít cử động nhất nhưng vẫn diễn tả tròn vẹn được tâm lý của Cầm – một người phụ nữ với rất nhiều xúc cảm trái chiều bùng nổ trong lòng. Các diễn viên khác cũng vậy, tất cả đều vừa đủ, ngay những diễn viên đóng lần đầu tiên.

Chỉ có một điều vẫn chưa thực sự hoàn hảo trong diễn xuất, đó là giọng các diễn viên nói. Tuy không phải là vô cảm, nhưng những câu nói ấy vẫn chưa mang lại cảm giác trọn vẹn. Đều được thu thanh trực tiếp, nhưng diễn viên trong bộ phim truyện đầu tay của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên – Sống trong sợ hãi – thể hiện tình cảm và thái độ qua giọng nói tốt hơn các diễn viên trong Chơi vơi. Diễn viên thể hiện giọng tốt nhất có lẽ là cô bé đóng vai Miên – cô thiếu nữ nghèo chỉ mơ ước có được một nhà tắm đẹp, có vòi hoa sen.

Lời thoại trong Chơi vơi đôi khi quá trau chuốt, nhưng, với một không gian như ngôi nhà của Cầm, có lẽ đó cũng không phải là một điều gượng ép.

Rất tiếc – tôi xem bộ phim này ở phòng chiếu của Hội điện ảnh, và chất lượng kỹ thuật ở đây không được tốt: Hình bị phủ sương, màu bị rung, âm thanh kém. Chuyện này làm ảnh hưởng nhiều tới cảm giác về hình ảnh của bộ phim. Tuy nhiên, ngay cả vậy, người xem vẫn có thể nhận ra rằng, Chơi vơi có rất nhiều cảnh quay đẹp, được cân nhắc và sắp xếp chu đáo. Đặc biệt là những cảnh quay Duyên và Cầm, đầy gợi cảm và tinh tế. Đây chắc chắc sẽ là những cảnh quay để lại ấn tượng khó quên trong lòng người xem.

http://www.phanxineblog.com/wp-content/uploads/2009/04/choivoi-2.jpg

Phần cuối của bộ phim dày đặc mưa. Trận lụt “lịch sử” của Hà Nội vào tháng Mười năm 2008 cũng được xuất hiện trong phim, là một sự tình cờ may mắn mang lại cho bộ phim một cảm giác mênh mang buồn, có chút bế tắc và đậm đặc chơi vơi. Chơi vơi là bộ phim nhiều mưa, khiến cho người ta có cảm giác như thế giới xúc cảm của con người chìm đắm trong tiếng mưa rơi kéo dài và không ai thực sự nhìn rõ hay thấu hiểu.

Chơi vơi là một thử thách với bất cứ đạo diễn nào thực hiện, và cũng là một thử thách cho những phòng chiếu. Mong rằng bộ phim sẽ thành công tại Venice để có nhiều người chú ý tới nó hơn.

 
4 Comments

Posted by on 31/07/2009 in On Screen

 

Review: Harry Potter và Hoàng tử lai

Đạo diễn: David Yates

Biên kịch: Steve Kloves

Diễn viên chính: Daniel Radcliffe, Rupert Grint, Emma Watson

Thể loại: Hành động, Phiêu lưu, Viễn tưởng, Tình cảm

Thời lượng: 153 phút

Có lẽ không ai ngạc nhiên khi Harry Potter và Hoàng tử lai, tập phim mới nhất thuộc loạt phim chuyển thể từ series truyện ăn khách Harry Potter thắng lớn trong tuần đầu công chiếu và vẫn đang tiếp tục “hoành hành” tại các rạp chiếu phim trên toàn thế giới. Những tập phim Harry Potter, dù chưa bao giờ đáp ứng hoàn toàn mong đợi của các fan hâm mộ loạt truyện của J.K.Rowling nhưng luôn luôn hứa hẹn những màn kỹ xảo hoành tráng và dàn diễn viên hội tụ những tài tử nổi tiếng nhất, tài năng nhất nước Anh. Đó là chưa kể những chiến dịch quảng cáo hết sức rầm rộ cả trước và sau khi mỗi tập phim công chiếu.

Để giúp các bạn chưa đọc sách nắm bắt câu chuyện được rõ ràng, xin tóm tắt ngắn gọn nội dung của tập phim mới. Ở tập thứ sáu này, sau cái chết của  Sirius Black, thế giới phù thủy trở nên u ám hơn trước sự hoành hành của các Tử thần thực tử dưới quyền Voldemort. Harry Potter đóng vai trò quan trọng hơn khi cậu được thầy hiệu trưởng Dumbledore ủy thác những “công chuyện” khó khăn. Draco Malfoy, “kẻ thù” của Harry Potter lúc này được Chúa tể hắc ám giao phó một nhiệm vụ nguy hiểm và vô cùng bí mật. Trong khi đó, cuộc sống tình cảm của bộ ba Harry-Ron-Hermione trở nên phức tạp khi cả ba đều bắt đầu chớm…yêu. Hermione phát hiện ra mình phải lòng anh bạn Ron vụng về, trong khi Harry đâm ra để ý Ginny, em gái Ron, còn Ron rơi vào “tình tay ba” giữa cô bạn thân lân năm Hermione và fan hâm mộ cuồng nhiệt Lavender Brown.

Lần này, đạo diễn David Yates tiếp tục đảm nhiệm tập phim thứ sáu sau thành công của Harry Potter và Hội phượng hoàng. Nhưng giữa Hội phương hoàng và tập phim mới này có một điểm khác biệt nổi bật. Hội phượng hoàng được chuyển thể từ cuốn sách dài nhất trong series Harry Potter, nhưng đây lại là bộ phim ngắn nhất trong loạt phim. Trong khi đó, phim Harry Potter và Hoàng tử lai dường như hơi quá dài, nhất là khi ở tập truyện này không có quá nhiều tình tiết gay cấn. Các nhà làm phim thậm chí đã thêm vào một số chi tiết không hề có trong truyện, điển hình là cuộc tấn công bất ngờ của Tử thần thực tử nhằm vào Trang trại Hang sóc, nhà của Ron Weasley. Người viết bài tự hỏi không biết có phải vì ở tập trước đạo diễn David Yates bị chê trách vì làm phim quá ngắn hay không mà Harry Potter lần này lại dài dòng như vậy?

Sự dài dòng của Harry Potter có một điểm tốt là giúp các khán giả không đọc tiểu thuyết này theo dõi mạch chuyện dễ dàng hơn. Song đó cũng chính là điểm yếu lớn của bộ phim, vì sự dài dòng không cần thiết của phim khiến không ít khán giả buồn ngủ. Thêm vào đó, các cảnh tấn công diễn ra chậm chạp cũng làm ảnh hưởng ít nhiều tới kịch tính của phim, khi nhiều cảnh quay cần phải dồn dập hơn để tạo cảm giác choáng ngợp, bất ngờ cho khán giả thì lại khiến họ sốt ruột và mất kiên nhẫn. Những khoảng lặng trong phim cũng không gây được cảm giác bí ẩn, u ám như bộ phim đáng lẽ phải tạo ra. Đoạn đầu phim cũng không chú trọng miêu tả tâm trạng của Harry Potter, khi lúc này cậu đáng ra phải đau khổ vì cái chết của người cha nuôi Sirius Black mà cậu rất mực yêu quý thì lại suýt… hẹn hò với một cô gái Muggle (chi tiết quan trọng này gần như hoàn toàn bị đạo diễn David Yates bỏ qua trong phần cuối tập phim trước).

Như  để bù đắp cho sự thiếu hấp dẫn của các cảnh chiến đấu, những đoạn tình cảm trong phim lại vô cùng thuyết phục, nhờ tài diễn xuất của dàn diễn viên trẻ đóng vai các cô cậu học sinh trường Hogwarts. Bộ ba diễn viên chính trong HP tỏ ra trưởng thành và dạn dĩ hơn rất nhiều trong tập phim này, có lẽ là nhờ quãng thời gian quá dài làm việc cùng nhau, và cơ hội học hỏi các diễn viên tài năng, giàu kinh nghiệm nhất Anh Quốc như Alan Rickman, Helena Bonham Carter, Maggie Smith, Ralph Fiennes…Rupert Grint có lẽ là một trong những diễn viên để lại ấn tượng sâu sắc nhất với mỗi cảnh phim hài hước có cậu xuất hiện. Nét căng thẳng, khổ sở trên khuôn mặt cậu trước các trận đấu Quiddick, nét lúng túng, gần như ‘sợ sệt” khi đối diện với sự phẫn nộ của hai cô bạn gái, và nhất là vẻ ngớ ngẩn của Ron khi trúng tình dược khiến cả rạp chiếu phim tôi xem vỡ òa trong tiếng cười sảng khoái. Emma Watson cũng tỏ ra đầy thuyết phục với những cảnh tình cảm trong đó Hermione bộc lộ nỗi buồn bực, ghen tuông khi thấy Ron, cậu bạn mà cô cảm mến quấn quýt bên người khác. Evanna Lynch, dù chỉ đảm nhiệm một vai rất phụ (Luna Lovegood) nhưng cũng để lại dấu ấn với giọng nói nhỏ nhẹ và khuôn mặt xinh xắn lém lỉnh. Jessie Cave trong vai bạn gái Ron, Lavender Brown thì có phần hơi quá đà nhưng đã tạo nên những giây phút gây cười thú vị. Bonnie Wright dù không đẹp nổi bật như trong truyện miêu tả nhưng lại mang vẻ duyên dáng, chân thành, nghiêm nghị và trầm tĩnh khá phù hợp với hình tượng nhân vật Ginny trong truyện, khiến ta tin được vì sao HP bị hấp dẫn bởi cô bé này. Bên cạnh đó, dàn diễn viên “người lớn”, điển hình nhất là Helena Bonham Carter thủ vai Bellatrix Lestrange, vẫn xuất sắc như mọi khi.

Với tư cách là một fan hâm mộ của series truyện Harry Potter, cá nhân tôi cho rằng Harry Potter và Hoàng tử lai là một bộ phim chưa hoàn hảo, nhưng thực sự đáng xem, nhất là đối với các fan của bộ truyện này. Không kể đến những kĩ xảo hoành tráng hết sức kì thú vốn làm nên sự hấp dẫn của loạt phim, thì việc chứng kiến những nhân vật mình vốn yêu mến trong truyện được thể hiện sống động trong phim thật sự là một trải nghiệm thú vị. Và trên hết, hơn tất cả những tập phim khác thuộc loạt phim Harry Potter, đây là bộ phim thể hiện sự trưởng thành của dàn diễn viên trẻ trong phim một cách rõ rệt nhất. Với những tập phim khác, đạo diễn phải cố gắng hết sức xoay xở để “nhồi nhét” đầy đủ những tình tiết quan trọng vào phim, nên các diễn viên không có nhiều đất diễn. Đặc biệt ở những tập đầu tiên, họ dường như còn quá trẻ và vì thế có phần non nớt. Nhưng với thời gian dường như các diễn viên càng tỏ ra trưởng thành hơn, thuyết phục hơn với vai diễn của mình. Đó là điều tôi luôn mong được chứng kiến ở các thế hệ diễn viên trẻ, và Harry Potter đã để lại cho tôi cảm giác hài lòng khi phim kết thúc.

Có một điều khiến tôi không bằng lòng khi xem Harry Potter ở Megastar ngày hôm nay. Đó là phần phụ đề làm không chuẩn, điều không có gì mới lạ nhưng xem ra không hề được cải thiện mấy năm qua. Tuy rằng nội dung phim đã được thể hiện khá rõ ràng trên màn ảnh, nhưng sự qua loa đại khái, hoặc kém cỏi trong khâu dịch thuật đã làm giảm đi nhiều sự chính xác và ý tứ của các lời thoại trong phim.

Đánh giá của Minh Thi: 4 -/ 5

 
24 Comments

Posted by on 28/07/2009 in On Screen

 

John Dillinger robbed banks, not cinemas

Bạn Splendid River có nhã ý chia sẻ bài review phim Public Enemies với chúng ta FilmCriticsVN. Xin cảm ơn sự đóng góp của bạn Splendid River.

Public Enemies ko được như mong đợi. Xem cảm thấy mệt mỏi, nặng nề. Nhịp phim đều đều, những đoạn bắn súng và cướp nhà băng cũng không đủ ép phê để làm khán giả tỉnh giấc (tớ mấy lần gật gù ngủ gật). 2/3 đầu tiên của phim quá lủng củng và lê thê, khiến khán giả rất mệt mỏi. Mãi đến đoạn gần cuối mới có những trường đoạn khá thú vị khắc hoạ được tốt tính cách của John Dillinger, như đoạn trong rạp chiếu phim, đoạn đi vào sở cảnh sát… Những trường đoạn này cho cảm giác khá mỉa mai, tưng tửng và đúng chất liều lĩnh lãng tử của John. Có thẻ nói diễn xuất của Johnny Depp là một trong số những điểm sáng hiếm hoi của phim, cộng thêm một số lời thoại cũng hết sức hay càng khiến nhân vật này nổi bật hơn tất cả các nhân vật khác. Nhưng chính điều đó lại biến Dillinger thành một cái bóng quá lớn làm lu mờ hết mọi người xung quanh.

Phim thiếu những hình ảnh toàn cảnh mô tả bầu không khí và lối sống của xã hội Mỹ những năm 30, hầu hết đều là nội cảnh, cận cảnh hoặc quay cảnh trong rừng, và chỉ tập trung vào nhân vật chính, chính điều này khiến cho phim càng thiếu sức thuyết phục về thời kỳ Đại Suy Thoái trong lịch sử nước Mỹ. Bù lại phần âm nhạc được lựa chọn những bản blue buồn cộng thêm 10 Million Slaves khá hay ở một số đoạn hành động.

Diễn xuất của Christian Bale không có gì đặc biệt, làm nhớ lại một Bruce Wayne lu mờ trước Joker của Heath Ledger năm ngoái. Không hiểu sự thật thế nào, nhưng sự khởi đầu của FBI trong phim được thể hiện khốn khổ quá, không hề có chút nào xứng đáng với cái tên FBI, hành động hồ đồ không suy nghĩ, bắn nhầm giết nhầm liên tục, chẳng có một kế hoạch nào ra hồn và liên tục bị John Dillinger vờn lên vờn xuống như mèo vờn chuột. Nói chung là hình ảnh đám FBI chả có tí ý nghĩa nào, chỉ như một đám đại diện cho chính quyền, hành xử kênh kiệu, bạo lực, thiếu đầu óc và không hiệu quả, chỉ giỏi tuyên bố suông (Billy Crudup), chém gió ầm ầm mà chẳng làm được gì ra hồn, y như một lũ hề làm trò mà không có gì buồn cười.

Đám của John Dillinger cũng chả thấy có gì là Robin Hood, chỉ thấy đi cướp nhà băng, cướp ngục và giết người, tuy thế cũng ko thấy anh John ý kiến gì với đàn em mình, chỉ có mỗi đoạn đầu ném thằng đệ ra cửa xe, còn những đoạn cướp nhà băng mà bắn chết người anh John cũng kệ thôi.

yeah1_teens_090

Như đã đề cập ở trên, vai của Johnny Depp đã làm lu mờ hết tất cả các vai khác, và không hiểu sao nhưng có lẽ phim đã cho Johnny quá nhiều đất diễn và không cho các vai khác đủ không gian để thể hiện tính cách. Đặc biệt là Melvin Purvis tính cách hết sức mờ nhạt mặc dù đóng vai đối thủ chính thức của John Dillinger (cũng có lẽ do Christian Bale đã xuống dốc chăng?). Phim có quá nhiều tuyến nhân vật mà lại không có nhân vật nào nổi trội, và được đề cập quá hời hợt, nên xem phim xong người xem vẫn ko thể nhớ hết các nhân vật, chỉ hai ba nhân vật chính là còn đọng lại, còn lại giống như vai quần chúng vậy.

Các trường đoạn diễn tả tâm lý cũng ko thực sự thành công do chính cách quay theo kiểu tư liệu mà phim đã chọn. Mặc dù Depp diễn quá chuẩn, nhưng trong khi đang suy tư ngẫm nghĩ thì máy quay lại cứ ngoáy tít mù hết cả lên khiến cho khán giả hết sức mệt vì chóng mặt mà không cảm nhận được là bao cái tâm lý của nhân vật.

Xem hết phim có cảm giác như đây là một câu chuyện kể, từ đầu tới cuối là kể chuyện là anh John Dillinger làm cái nọ cái kia, hoàn toàn không có được một kịch bản cô đọng và chắc chắn hơn. Mọi thứ cứ lê thê kéo dài từ đầu tới cuối phim hết sức dài dòng văn tự, mô tả và truyền hình trực tiếp gần như mọi hoạt động của anh Dillinger và FBI, quá ít cao trào và cao trào thì thiếu ép phê, như một thằng tự kỷ suốt ngày kể lể chuyện đời ra làm sao. Như bài review của Poly cũng đã nói, chả thấy Dillinger có gì mà lại được coi là người hùng nước Mỹ, chỉ thấy đi cướp nhà băng và tán gái, hết, còn Robin Hood ra làm sao thì ko thấy nói.

Đây là phim thứ hai dựa trên chuyện có thật trong lịch sử từ đầu năm sau Valkyrie. Nếu so sánh hai phim thì Valkyrie tuy không thành công lắm nhưng vẫn hay hơn Public Enemies về nhiều mặt. Ngồi trong rạp người viết đã ngủ gật mấy lần, may tỉnh dậy vì nước ở cốc Coca chảy ra tay. Vì có nhiều đoạn quá dài dòng nên có những lúc cảm thấy chỉ muốn đứng dậy ra ngoài mua vé Transformers 2 xem lại giống mấy bạn ngồi ghế VIP đằng sau, hết sức mất kiên nhẫn.

Hôm nay định đi xem Up, nhưng là Super Sale Monday, nên vừa tới nơi thì hết vé của cái giờ có thể xem được. Nên đành xem phim này, vì đó là phim mong đợi thứ 2 sau Up của tuần này với đề tài các anh người Mỹ mũ phớt áo chùng. Và thất vọng, vì đã quá kỳ vọng. Một trailer hấp dẫn, dàn diễn viên đỉnh cao, không làm nên một phim đỉnh, dù Johnny Depp đã thể hiện hoàn hảo phần việc của mình trong phim.

Nói chung, phim chỉ dừng ở điểm 2.5/5 nếu như thiên vị hơn một chút vì là fan của Depp hay Bale, thì có thể cho 3/5, nhưng theo mình vậy là kịch kim rồi.

 
17 Comments

Posted by on 24/07/2009 in On Screen

 

Public Enemies

public_poster

Hè 2009 đánh dấu sự trở lại của dòng phim hình sự đấu trí (cái này bắt chước chú sirius star), với Taking Pelham 123 và bây giờ là Public Enemies. Những ai từng mến mộ Michael Mann, Johnny Depp, Christian Bale và những bộ phim hình sự với sự đối đầu của hai nhân vật chính thuộc về hai chiến tuyến do Michael Mann đạo diễn (Heat, Collateral) hẳn kỳ vọng vào Public Enemies. Và như mọi khi, hy vọng càng cao, thất vọng càng nhiều. Đọc tiếp

 
2 Comments

Posted by on 23/07/2009 in Features, On Screen

 

Nào cùng bay lên trời!

Up (2009)
Đạo diễn: Peter Docter, Nick Peterson
Biên kịch: Peter Docter, Nick Peterson (kịch bản); Thomas McCarthy (câu chuyện)
Sản xuất: Jonas Rivera
Carl Fredricksen: Edward Asner
Russell: Jordan Nagai
Charles Muntz: Christopher Plummer
Thể loại: Hoạt hình/Hành động/Phiêu lưu/Hài/Gia đình
Thời lượng: 96 phút
Ngày khởi chiếu: 17/7

Cá nhân tôi chỉ thích phim hoạt hình có màu sắc tươi tắn, nội dung vui vẻ, nhân vật trẻ trung, hài hước, xem xong không phải đau đầu suy nghĩ về những chủ đề nghiêm túc hay ẩn ý sâu xa trong phim vì phim hoạt hình là loại phim dành cho trẻ con, mà trẻ con thì trong sáng ngây thơ, thích những thứ nhiều màu sắc.

Up không hoàn toàn như vậy nhưng là một phim hoạt hình mà tôi rất thích.

up_poster

Chưa nghe gì về Up, chưa đọc gì về Up nhưng tôi đã nhìn thấy ngay giấc mơ trẻ con của mình trong poster phim. Tôi luôn mơ có một ngôi nhà gỗ ở trên cây và mỗi khi đến một nơi nào nhiều gió vẫn giang tay ra đón gió rồi tự hỏi: “Mình nhẹ thế này liệu có thể bị bóng bay hoặc mấy con diều kéo lên trời được không nhỉ?”

Nhưng hai ước mơ cỏn con của tôi không phát triển thành ý tưởng ngôi nhà bay nhờ hàng nghìn quả bóng bay của Peter Docter. Tôi cũng không nghĩ tới việc xây dựng nhân vật chính của một phim hoạt hình là một ông già gàn dở khó tính cáu bẳn. Peter Docter làm ra Up từ hình ảnh ngôi nhà bay lơ lửng trong không trung nhờ những quả bóng bay đủ màu sắc rồi đặt một ông già 78 tuổi – Carl Fredricksen lúc nào cũng cau có vào trong ngôi nhà đó, thêm một ông già nữa, Charles Muntz, người từng là một nhà thám hiểm nổi tiếng, thần tượng của Carl và cuối cùng là cho cậu bé Russell, một hướng đạo sinh đi săn lùng huy chương theo đuổi Carl để hoàn thiện bộ sưu tập huy chương của mình với tấm huy chương “Giúp đỡ người già”. Thêm những chú chó biết nói và chú chim khổng lồ không có thật Kevin, cả đoàn thám hiểm rồng rắn nhau bay lên trời.

Up Up

Up không chỉ là một cuộc phiêu lưu của hai ông già và một đứa trẻ tám tuổi. Up còn là câu chuyện tình bạn, tình yêu, tình vợ chồng gắn bó bền chặt của Carl và Ellie. Carl và Ellie bắt đầu từ một đôi bạn hâm mộ nhà thám hiểm Charles Muntz và cùng có một ước mơ thầm kín là trở thành những nhà thám hiểm. Họ lớn lên bên nhau, rồi yêu nhau, cưới nhau, xây dựng một gia đình, một ngôi nhà chung, một ước mơ đi đến Paradise Falls và già đi bên nhau. Trường đoạn về Carl và Ellie không hề có một lời thoại nhưng vô cùng xúc động và đáng nhớ, khiến người xem phải ao ước một cuộc sống vợ chồng như thế và lo lắng cho Carl khi Ellie qua đời. Ellie ra đi biến Carl thành một ông già gàn dở, cáu bẳn đến tàn nhẫn và để lại một ước mơ chung chưa thành hiện thực. Up là hành trình thực hiện ước mơ đó của Carl, và cũng là hành trình Carl dứt bỏ quá khứ, sống cho bản thân mình như Ellie mong ước trước khi qua đời.

CEsmall

Up hấp dẫn cả người lớn và trẻ con bởi bề ngoài phim là một chuyến thám hiểm kì thú, nhưng bên trong lại là những câu chuyện cảm động về tình nghĩa vợ chồng, cha con và những ước mơ thầm kín bị những lo toan cơm áo của con người vùi lấp.

Có thể mọi người sẽ cho tôi là dở hơi nhưng tôi không thích xem 3-D, đặc biệt là với Up vì chiếc kính 3-D làm cho mọi thứ tối hẳn đi mà như đã nói, phim hoạt hình với tôi phải đầy màu sắc tươi tắn. Cũng có thể vì trí tưởng tượng của tôi khá tốt nữa nên tôi tự hình dung được chiều sâu trong một khuôn hình với nhiều lớp tiền cảnh, hậu cảnh. Up có một tông màu rực rỡ, sặc sỡ như bảy sắc cầu vồng, từ ngôi nhà của Carl và Ellie, chùm bóng bay khổng lồ đến khu rừng nhiệt đới nơi Carl và Russell tìm thấy Kevin và Paradise Falls hùng vĩ.

CRK

Up vui vẻ và hài hước vì có đôi bạn “một già một trẻ như nhau” Carl và Russell, một cuộc chiến giữa hai ông già đánh nhau bằng cây gậy bốn chân, một con chim cái khổng lồ màu sắc “lòe loẹt” lại tên là Kevin và thích ăn sô cô la, một đàn chó thông minh biết nói nhưng vẫn bị đánh lừa bởi một quả bóng tennis… Ai mà không muốn đi theo họ đến Paradise Falls trong một ngôi nhà bay bằng 20622 quả bóng bay cơ chứ?

Đánh giá của Sundy: 4.5/5

 
10 Comments

Posted by on 18/07/2009 in On Screen

 

Transformers 2 – Kẹo kéo lúc nào cũng ngọt

Tên Việt: Bại binh phục hận
Đạo diễn: Michael Bay
Diễn viên: Shia LaBoeuf, Megan Fox
Thời lượng: 150 phút
Khởi chiếu: 3/7

Đây (lại) không phải là một bài điểm phim. Mà là một bài thú tội.

Dạo gần đây hình tượng (nếu có) của em sụp đổ dữ lắm. Hôm trước nhỡ miệng chê em diễn viên chính trong The Bank Job xấu gái, đã bị chị em lườm nguýt, rằng “không ngờ người như anh lại quan tâm hình thức như thế.” Mới hôm kia lỡ dại khai ra mình khoái Transformers, lại được nghe một câu ê hịt: “Không ngờ anh lại thích cái phim ấy!”

Thôi thì em xin lỏn lẻn thú nhận: Em rất thích ăn của ngọt. Đâm ra em mới thích Transformers: Revenge of the Fallen, dù phim này rởm rí thôi rồi. Các bác chê em rẻ tiền em cũng chịu.

Đi hay...

Đi hay...

Nói theo lập trường quan điểm của một khán giả điện ảnh chân chính thì một bộ phim hay đại khái sẽ giống con tò he. Tức là màu sắc đẹp đẽ, hình dáng xinh xẻo, mà lại còn ăn được. Các bác đạo diễn phải nhào bột cho khéo, kỳ công nặn thành hình bông hồng, chú Ngộ Không, ông Quan Vũ… để dụ trẻ con. Anh Bay không nghĩ thế. Trình anh ý có nặn được Transformers thành con tò he không, em không dám đoán bừa, nhưng anh ý xác định rất rõ ràng là cần đếch gì phải khổ thế, cứ cách đơn giản nhất mà làm, khán giả (trong đó có em) dễ dụ ấy mà.

Cho nên anh ý mới biến Revenge of the Fallen thành một mẻ kẹo kéo.

... đứng đẹp...

... đứng khéo...

Kẹo kéo thì dài và dai. Phim này cũng vậy. Một trăm năm mươi phút đánh nhau tá lả. Kẹo kéo chẳng có hình thù gì, chỉ cần quấn bừa lên cái que thế là xong. Kịch bản phim này cũng thế, chẳng đâu vào đâu, lỗ hổng tứ tung như một mẻ kẹo nấu vụng bên trong đầy bọt khí. Đại khái là các anh robot ngày xưa có bảy vua Hùng (Seven Primes). Bảy anh này chuyên đi khai thác bauxite (trong phim là energon) từ các mặt trời, nhưng quy định là hệ mặt trời nào có sự sống thì chừa ra. Có một anh, ta tạm gọi là anh Hùng Sa đọa (The Fallen), phá luật đến khai thác Trái Đất. Sáu anh kia mới quây anh này, rồi ôm nhau mà chết (!) để giấu cái chìa khóa máy gặt mặt giời (Sun Harvester). Sam Witwicky (Shia LaBoeuf) đang khăn gói quả mướp đi học đại học thì vô phúc trở thành tấm bản đồ sống dẫn đến nơi giấu cái chìa, thế là trở thành đối tượng săn đuổi của phe Decepticon. Tí đường tí lạc như thế mà anh Bay cũng kéo được thanh kẹo dài 150 phút, nói thực là em rất phục.

Nói gì thì nói, trẻ con vẫn mê kẹo kéo. Vì nó ngọt. Anh Bay biết tỏng cái này, nên anh ý không từ một thủ đoạn gì để tọng đường vào miệng người xem. Và người xem (tức là em), sau khi lắc đầu lấy lệ, bèn mút thun thút. Đầu phim có đoạn em Megan Fox hiện lên rực rỡ như thiên thần trong nắng vàng chói lọi, bên dưới anh em ngồi nuốt nước bọt ừng ực trong ánh mắt chán ghét của chị em. Đoạn này hết quay chậm kiểu Baywatch lại quay vòng quanh diễn viên y như phim Hàn Xẻng, ngoài mục đích cho khán giả bổ mắt thì chẳng liên quan gì đến bộ phim, hệt một mẩu quảng cáo giữa trận tennis. Em hình dung ra anh Bay vừa quay cảnh ấy vừa khúc khích lẩm bẩm: Thích sướng à? Thì ông cho sướng!

... ngã tài!

... ngã tài!

Công nhận là sướng thật. Robot và gái xinh là hai điểm yếu của anh em, thì phim này có cả hai, và có cả hai trong một. Chen giữa những màn biến hình giao chiến hoành tráng là Megan Fox, Megan Fox và Megan Fox, chạy đủ nhanh để làm mắt em rung rinh theo sự rung rinh của cái-gì-thì-bà-con-biết-rồi-đấy, và ngã đủ khéo để phô bày cái-gì-thì-bà-con-cũng-biết-rồi-đấy. Ngoài Megan thì có lẽ không thể không nhắc đến cô bạn Alice (Isabel Lucas) của Sam, người xứng đáng được tôn vinh vì phát minh ra một kiểu hôn bằng lưỡi mới. Điệp viên hoàn hảo Simmons (John Turtorro) cũng trở lại, hoạt động bí mật trong vai anh hàng thịt, và có lẽ là nhân vật không-phải-robot đáng xem nhất của phim (dĩ nhiên không tính Megan Fox).

Túm lại ai định xem phim này thì nên cất đầu óc ở nhà để tập trung mút kẹo. Còn nếu thích tò he thì ra Văn Miếu hoặc là lễ hội nào đó nhờ mấy cụ nghệ nhân nặn cho một con Fallen, rẻ hơn tiền vé xem phim, mà lại còn ăn được.

Film Lovers’ Rating: 2

Kẹo Kéo Lovers’ Rating: 4

 
47 Comments

Posted by on 03/07/2009 in On Screen

 

Thăm lại Đèn lồng đỏ treo cao

Cái tên Trương Nghệ Mưu từ lâu đã không còn xa lạ với khán giả Việt Nam. Trong những phim của Trương, Đèn lồng đỏ treo cao lại càng quen thuộc nữa. Một phim rất xưa, và được mổ xẻ cũng đã rất nhiều.

Vậy thì vì sao?

Mấy năm gần đây, cách nhìn của tôi về Trương dần thay đổi. Sự thay đổi ấy, gần như là một nỗi đau. Trong lứa đạo diễn tốt nghiệp Học viện Điện ảnh Bắc Kinh năm 1982, Trương là người nổi danh nhất. Hơn cả Trần Khải Ca. Hơn cả Điền Tráng Tráng. Công bằng mà nói, Trương xứng đáng được như vậy. Chỉ có điều, Trương của cái thời Phải sống đã không còn nữa. Ống kính của Trương, một quay phim chuyển nghề đạo diễn, đến tận bây giờ vẫn đẹp, đẹp đến sững sờ và run rẩy. Nhưng không hiểu vì sao vẻ lộng lẫy của Hoàng kim giáp lại khiến tôi nhớ tiếc cái chân thành của Not One Less, sự hoành tráng của Anh hùng lại làm tôi lưu luyến nét mộc mạc của nàng Thu Cúc. Không chỉ bị cuốn vào dòng chảy thương mại trong điện ảnh, Trương còn đánh mất đi cái lăng kính hiện thực phê phán đã từng làm nên tên tuổi của mình.

Thủ pháp quen thuộc của Trương: đối xứng của ánh đèn

Thủ pháp quen thuộc của Trương: đối xứng trong ánh sáng...

Thế nên, lần này tôi xem lại Đại hồng đăng lung cao cao quải, không chỉ bằng đôi mắt đã già đi mười tuổi, mà còn với rất nhiều khắt khe và hoài niệm.

Tôi sẽ không nói về đề tài, về nội dung, mà về những điều Trương cố ý. Đã làm phim thì có lẽ chẳng có gì vô tình, nhưng có những sự cố ý mang nhiều tính cố ý hơn những sự cố ý khác.

Sự cố ý đầu tiên, là cố ý đặt tên. Nói theo kiểu “Ở đây có bán cá tươi” thì cái tên tiếng Trung rất dài và rất thừa: chỉ cần bốn chữ Hồng đăng cao quải là đủ, là tương đương với cái tên tiếng Anh. Vậy thì vì sao? Chữ Đại là cái khí phái đại gia của nhà họ Trần. Chữ lung là lồng. Lồng đèn và lồng nhốt thân phận con người. Âm hưởng của điệp từ cao cao gợi lên ước vọng của bốn người đàn bà trong Trần gia: được ngước đầu lên và thấy ánh hồng đăng tỏa sáng trên đầu. Trớ trêu thay, những con người khao khát ngục tù. Và cao cao cũng có nghĩa là ngoài tầm tay với: họ bất lực, không thể định đoạt số phận của mình.

Sự cố ý thứ hai, là cố ý không quay khuôn mặt. Từ đầu đến cuối, Trần lão gia là người vô diện. Điều này chắc ai cũng thấy. Nhưng còn một nhân vật không mặt thứ hai mà có lẽ sẽ nhiều người quên: bà mẹ kế của Dung Liên. Ở cảnh đầu tiên, bà ta tồn tại và cũng không tồn tại. Một người đẩy cô đi. Người kia tiếp nhận cô. Cả hai không có mặt, không có tên. Cả hai đại diện cho thứ quyền lực vô danh của xã hội phong kiến.

Sự cố ý thứ ba, là cố ý không quay toàn cảnh. Kiều gia đại viện hiển nhiên là rất đẹp, song Trương không hề sử dụng dù chỉ một cú máy panorama. Từng lối đi, từng mảnh sân, từng gian phòng, từng mái hiên hiện lên trước ống kính, nhưng đến khi bộ phim kết thúc khán giả vẫn không thể hình dung ra trọn vẹn tòa biệt viện ấy. Hiệu ứng của thủ pháp này là cảm giác bức bối, tù túng của không gian. Dung Liên sống trong một thế giới không có bầu trời, và khi bầu trời xuất hiện mỗi lần cô lên gác, nó đều gắn liền với bóng ma của căn phòng trên sân thượng: một kết cục thảm khốc cho ai muốn vượt thoát, muốn tìm cho mình một khoảng trời riêng.

... và trong kiến trúc

... và trong kiến trúc

Sự cố ý thứ tư, là cố ý quay đối xứng. Thông thường, đối xứng là điều kỵ trong quay phim và nhiếp ảnh. Nhưng Trương vận dụng nó rất khéo, dùng những hình ảnh đối xứng lặp đi lặp lại của những ngọn đèn và kiến trúc làm ẩn dụ cho Quy Củ, một thứ quy củ bóp nghẹt kiếp người.

Sự cố ý thứ năm, là cố ý trong âm thanh. Tiếng lục lạc massage chân hẳn ai cũng để ý; nhưng bên cạnh đó còn có một âm thanh khác là đối trọng của nó: tiếng ống bương thổi tắt những ngọn đèn. Hai âm thanh này hoàn toàn trái ngược nhau: một cao vút, một trầm đục; một lặp đi lặp lại, một độc âm, dứt khoát. Nếu coi tiếng lục lạc là hỷ thanh, báo hiệu đêm may mắn của một người đàn bà, thì tiếng ống bương là bi thanh, báo hiệu sự kết thúc của một vòng ân sủng. Hiệu ứng của nó càng mãnh liệt hơn khi nối tiếp mệnh lệnh “Phong đăng!” đầy nghiệt ngã của Trần lão gia lúc ông ta phát hiện cái thai của Dung Liên là giả.

Sự cố ý thứ sáu, là cố ý nhấn mạnh vào nghi thức (rituals). Mọi sinh hoạt của Trần gia đều được nghi thức hóa: ăn, ngủ, giao tiếp, tình dục. Án tử hình dành cho Mai San cũng là một nghi thức không hơn không kém: nó là sự tái hiện quá khứ, do những người hầu phục tùng tuyệt đối thực hiện theo cái cách họ vẫn ngày ngày thực hiện việc massage chân, thắp đèn, tắt đèn… Cả kịch bản của Nghê Chấn lẫn quay phim của Trương đều nhấn mạnh điều đó, nhấn mạnh sự lãnh khốc vô tình của quy củ, thứ quy củ bất cận nhân tình, thứ quy củ sát nhân. Nhưng có lẽ cũng vì vậy mà Trương bị giới phê bình trong nước phê phán là Orientalist – cố ý phô trương cái kỳ đặc của Trung Hoa để thỏa mãn con mắt khán giả phương Tây. Và quan điểm này, xét cho cùng, cũng không phải là không có lý.

 
5 Comments

Posted by on 02/07/2009 in Features

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 55 other followers