Chơi vơi – bộ phim truyện thứ hai của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên đang chuẩn bị lên đường tới Venice, bộ phim đã được chọn cho hạng mục giải Orizzonti. Chơi vơi sẽ được ra mắt chính thức ở LHP Venice, sau đó sẽ được công chiếu tại Việt Nam.

Chơi vơi kể lại câu chuyện về Duyên – một phụ nữ trẻ, xinh xắn, trong sáng. Cô quyết định lấy Hải, một người trẻ hơn cô hai tuổi chỉ sau ba tháng quen biết. Cầm là người bạn gái thân của Duyên, một nhà văn, trưởng thành hơn Duyên. Cầm tặng Duyên chiếc áo ngủ mẹ Cầm đã thêu suốt một năm, vốn định dành cho đêm tân hôn của con gái. Cuộc sống của Duyên thoạt tưởng là hạnh phúc, nhưng thực ra Hải chỉ như một đứa trẻ con vẫn chưa thoát khỏi vòng tay mẹ. Vì thế, khi Cầm nhờ cô đưa một lá thư tới cho Thổ, sự hoang dã và ranh ma của người đàn ông này đã lôi cuốn cô… Và rồi, mọi điều bắt đầu, giữa thế giới của hàng trăm dây đàn xúc cảm, thế giới chơi vơi.
Chơi vơi là một bộ phim chừng mực và tinh tế. Đó là điều không phải bộ phim nào cũng làm được , dù là phim mang quốc tịch nào. Các chi tiết trong phim đều ngừng lại được ở ngưỡng vừa đủ, luôn đứng lại ở lưng chừng. Chúng đặt bạn ở vị thế chông chênh đó, bạn có thể ngả về bên này, hoặc có thể ngả về bên kia, hoặc sẽ mãi mãi như vậy. Điều này vừa mang lại cảm giác “thực tế” vừa bỏ ngỏ lại cả sự hụt hẫng, như chờ được lý giải tiếp. Nhưng không, phim ngừng lại ở đó, sau biến cố lớn nhất, không ai biết mọi chuyện sẽ tiếp diễn ra sao… Khán giả có thể hẫng hụt, nhưng họ biết rằng, cuộc sống sẽ luôn là cộng hưởng của những giai điệu tế vi như vậy, và liệu có ai biết chắc câu trả lời?
Bộ phim là một bước tiến dài trong diễn xuất của Đỗ Hải Yến – thể hiện cho vai Duyên, cô đã nhuần nhị hơn, sâu sắc hơn những nhân vật trước đó. Người ta thấy cô không còn “diễn” như trong Chuyện của Pao mà bắt nhịp được với thế giới của nhân vật. Linh Đan vẫn là một diễn viên vượt trội. Có vẻ như đây là diễn viên có ngoại hình hợp với vai diễn nhất bởi Cầm có cùng độ tuổi, có vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại như cô. Linh Đan thực hiện cảnh quay chủ yếu tại ngôi nhà cổ, cô ít di chuyển, cũng ít cử động nhất nhưng vẫn diễn tả tròn vẹn được tâm lý của Cầm – một người phụ nữ với rất nhiều xúc cảm trái chiều bùng nổ trong lòng. Các diễn viên khác cũng vậy, tất cả đều vừa đủ, ngay những diễn viên đóng lần đầu tiên.

Chỉ có một điều vẫn chưa thực sự hoàn hảo trong diễn xuất, đó là giọng các diễn viên nói. Tuy không phải là vô cảm, nhưng những câu nói ấy vẫn chưa mang lại cảm giác trọn vẹn. Đều được thu thanh trực tiếp, nhưng diễn viên trong bộ phim truyện đầu tay của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên – Sống trong sợ hãi – thể hiện tình cảm và thái độ qua giọng nói tốt hơn các diễn viên trong Chơi vơi. Diễn viên thể hiện giọng tốt nhất có lẽ là cô bé đóng vai Miên – cô thiếu nữ nghèo chỉ mơ ước có được một nhà tắm đẹp, có vòi hoa sen.
Lời thoại trong Chơi vơi đôi khi quá trau chuốt, nhưng, với một không gian như ngôi nhà của Cầm, có lẽ đó cũng không phải là một điều gượng ép.
Rất tiếc – tôi xem bộ phim này ở phòng chiếu của Hội điện ảnh, và chất lượng kỹ thuật ở đây không được tốt: Hình bị phủ sương, màu bị rung, âm thanh kém. Chuyện này làm ảnh hưởng nhiều tới cảm giác về hình ảnh của bộ phim. Tuy nhiên, ngay cả vậy, người xem vẫn có thể nhận ra rằng, Chơi vơi có rất nhiều cảnh quay đẹp, được cân nhắc và sắp xếp chu đáo. Đặc biệt là những cảnh quay Duyên và Cầm, đầy gợi cảm và tinh tế. Đây chắc chắc sẽ là những cảnh quay để lại ấn tượng khó quên trong lòng người xem.

Phần cuối của bộ phim dày đặc mưa. Trận lụt “lịch sử” của Hà Nội vào tháng Mười năm 2008 cũng được xuất hiện trong phim, là một sự tình cờ may mắn mang lại cho bộ phim một cảm giác mênh mang buồn, có chút bế tắc và đậm đặc chơi vơi. Chơi vơi là bộ phim nhiều mưa, khiến cho người ta có cảm giác như thế giới xúc cảm của con người chìm đắm trong tiếng mưa rơi kéo dài và không ai thực sự nhìn rõ hay thấu hiểu.
Chơi vơi là một thử thách với bất cứ đạo diễn nào thực hiện, và cũng là một thử thách cho những phòng chiếu. Mong rằng bộ phim sẽ thành công tại Venice để có nhiều người chú ý tới nó hơn.















