RSS

Monthly Archives: May 2010

Bài học đầu đời

Ai cũng từng trải qua một thời nông nổi. Đó có thể là lúc mới yêu, lần đầu biết rung động trước một nụ cười, một ánh mắt. Hoặc có thể là thời điểm ta phải đứng trước một quyết định quan trọng trong cuộc đời nhưng lại lầm đường lạc lối, để rồi sau đó phải hối hận. Ai chẳng có một thời điểm nào đó trong cuộc đời cảm thấy bối rối và mù mờ trước tương lai, băn khoăn tự hỏi lựa chọn của mình có phải là đúng đắn?

An Education là bộ phim kể về thời kì đó – thời học trò hồn nhiên, tươi vui nhưng cũng đầy nổi loạn của một nữ sinh trung học. Và bài học đầu đời mà vì nó, cô phải trả giá nhưng sẽ chẳng bao giờ quên.

Giản dị như cơn mưa đầu mùa

An Education là một bộ phim giản dị, với mục đích giáo dục bảo thủ, thậm chí lộ liễu, nhưng kỳ thực lại đi sâu vào lòng người chính vì nội dung gần gụi muôn thuở của nó. Tựa như cơn mưa đầu mùa, bất chợt đổ xuống thật chóng vánh, để rồi kết thúc cũng thật nhanh, nhưng chuyện phim đã đánh thức trong ta bao cảm xúc tưởng chừng đã đi vào quên lãng…

Mọi chuyện bắt đầu từ một cơn mưa lớn. Cô bé Jenny (Carey Mulligan) đang trên đường về nhà từ lớp học nhạc thì bị mắc mưa và không tìm được chỗ trú. Theo đúng kịch bản “anh hùng cứu mỹ nhân”, một người đàn ông lịch thiệp tên David (Peter Sargaad) đề nghị đưa cô gái về nhà. Như hai mẩu nam châm trái dấu, họ bị hút về phía nhau, bắt đầu hẹn hò rồi trở thành một cặp. Chẳng có gì khó hiểu. Jenny trẻ đẹp, học giỏi, thông minh nhưng không được cha mẹ dạy bảo đúng cách, không được hưởng một đời sống dư dả và thiếu kinh nghiệm thực tế. David là một người đàn ông trải đời và có tiền. Anh biết rõ Jenny muốn gì nên ra sức chiều chuộng để chiếm được tình cảm của cô gái trẻ.

David mang đến cho Jenny những trải nghiệm mà trước đây, cô chưa từng biết đến. Cô say mê âm nhạc, nhưng chỉ được nghe từ đĩa hát chứ chưa từng đi xem hòa nhạc. Cô thích ăn diện, như mọi cô gái đẹp, nhưng không có đủ tiền cho những bộ cánh đắt tiền. Cô nói sõi tiếng Pháp, nhưng chưa một lần được đặt chân lên đất Pháp. David cho Jenny những thứ đó: những bữa ăn thịnh soạn trong các nhà hàng sang trọng, những bộ y phục đắt tiền, những buổi hòa nhạc, chiếu phim,…và thậm chí, một chuyến du lịch đến Paris hoa lệ. Nói cách khác, Jenny biết nhiều điều, nhưng chỉ qua sách vở. Cô chỉ có lý thuyết chứ chưa có cơ hội thực hành. Và David đến, biến tất cả những gì Jenny thầm mong ước thành hiện thực. Anh khuấy động cuộc sống của Jenny, tô điểm những màu sắc mới, cho cô biết thế nào là vui chơi, hưởng thụ như một người sành điệu. Mọi cô gái trẻ đẹp và thiếu kinh nghiệm sống đều có thể bị cuốn hút bởi một người đàn ông như thế. Ngay cả khi tận mắt chứng kiến David làm ăn không chính đáng, Jenny cũng dễ dàng bỏ qua, vì sức hút của cuộc sống phù hoa đã quá hấp dẫn với cô gái trẻ.

Chạm đến trái tim

An Education không phải là một bộ phim có kết cấu phức tạp hay tình tiết khó đoán. Thế nhưng bộ phim vẫn chiếm được cảm tình của đông đảo khán giả nhờ nội dung giản dị nhưng chạm đến nhiều vấn đề gần gũi. An Education đưa ra những câu hỏi mà ai trong chúng ta cũng đã từng, hoặc đang phải tìm kiếm câu trả lời: thực hiện nghĩa vụ của mình hay sống đời vô lo, chọn đường tắt dù không an toàn hay đi đường dài nhưng đảm bảo? Hay câu hỏi thậm chí đơn giản hơn nữa như đi học hay lấy chồng? Trên tất cả, bộ phim gợi nhớ về một thời nông nổi ai cũng đã một lần trải qua. Cái thời ta không biết mình thực sự muốn gì, ngoài vui chơi, hưởng thụ, hay đơn giản là đi ngược lại những luật lệ và vi phạm điều cấm kỵ, chỉ bởi những điều không nên làm dường như luôn hấp dẫn hơn những điều nên làm.

Cái hay của An Education nằm ở chỗ, bộ phim đề cập đến một đề tài muôn thuở, với một dụng ý khá bảo thủ, nhưng lại biết cách chuyển tải dụng ý đó một cách khéo léo và duyên dáng. Nói cách khác, An Education là một tác phẩm đầy phong cách. Nhìn bề ngoài, đây là một phim giản dị, tưởng như không quá khó để thực hiện, nhưng nếu để ý kỹ, ta sẽ thấy từng chi tiết trong phim được dàn dựng rất khéo léo và thuyết phục. Điển hình nhất là phân cảnh nhân vật David “dụ” Jenny lên xe mình lúc cô bị ướt sũng dưới trời mưa. Thuyết phục một cô gái trẻ lên xe của một người lạ không phải là điều dễ dàng, nhưng David đã làm được một cách khéo léo nhờ sự nhạy cảm và khiếu hài hước của mình. Cách David tiếp cận Jenny, sau đó thu phục tình cảm và lòng tin của cả Jenny lẫn gia đình cô luôn thuyết phục. Kịch bản của An Education tưởng đơn giản nhưng thực ra khá chặt chẽ, với những mẩu đối thoại hài hước, thông minh. Có được điều đó là nhờ tài viết kịch bản khéo léo của Nick Hornby, nhà văn Anh nổi tiếng với sở trường viết truyện hài gây tiếng vang với các tiểu thuyết About A Boy, High Fidelity từng được chuyển thể thành phim. Đáng chú ý hơn, những trải nghiệm của nhân vật Jenny trong An Education được dựa trên câu chuyện có thật do một nhà báo từng trải kể lại.

Những cảnh quay trong An Education cũng thể hiện sự tính toán có chủ đích và hiệu quả. Sự tương phản giữa khung cảnh giản dị quen thuộc, khô khan của trường học với những bộ bàn ghế, những nữ sinh mặc đồng phục giống nhau, và khung cảnh nhà hát opera rộng lớn, hay những nhà hàng xa hoa với những con người ăn vận sang trọng đã gây ấn tượng mạnh. Sự tương phản ấy phần nào thể hiện thế giới quan của nhân vật chính. Với Jenny, trường học hiện lên tẻ nhạt, buồn chán, còn thế giới bên ngoài lúc nào cũng rộng lớn, đầy ắp những điều mới lạ, hấp dẫn để cô khám phá…

Xem An Education, người xem cũng được dịp thưởng thức nhiều khung cảnh đẹp: đường phố London chìm ngập trong mưa, những dãy nhà quy củ xếp dọc phố ở vùng ngoại ô London, một khu nghĩa địa buồn với những hàng cây trụi lá, hay Paris tráng lệ với những cây cầu và sông Seine thơ mộng.

Và một ngôi sao mới ra đời

Như nhiều bộ phim Anh được đánh giá cao, An Education quy tụ những gương mặt tương đối quen thuộc với khán giả Anh Quốc như Emma Thompson, Olivia Williams, Alfred Molina, Dominic Cooper, Rosamund Pike, Sally Hawkin. Chỉ riêng nam diễn viên Peter Saargaad trong vai David là người Mỹ. Dễ hiểu vì sao bộ phim này đậm chất Anh đến vậy. Tất cả diễn viên đều đã làm tròn vai trò của mình. Nhưng chắc chắn không một ai trong An Education được ca ngợi nhiều như Carey Mulligan trong vai chính Jenny.

Lớn hơn nhân vật cô thủ vai đến 6 – 7 tuổi, nhưng Carey Mulligan vào vai thuyết phục đến nỗi, tưởng như chính cô đang sống cuộc đời của nhân vật vậy. Từ vẻ rạng ngời hạnh phúc không che giấu của Jenny mỗi khi ở bên người yêu, nét vui thích hớn hở mỗi khi đón nhận một bất ngờ mới, đến giọng điệu gay gắt của cô về sự “vô ích” của việc học hay cách cô khoe với mọi người về niềm vui David mang đến…tất cả đều được Carey thể hiện tinh tế, khéo léo. Khuôn mặt ngây thơ, ánh mắt tinh nghịch, dáng dấp thanh lịch của Carey Mulligan gợi nhớ rất nhiều đến huyền thoại Audrey Hepburn thuở nào. Không có gì lạ khi sau An Education, nữ diễn viên trẻ này liên tiếp được báo giới ca ngợi như một Audrey Hepburn mới, và sự kỳ vọng đó là hoàn toàn có cơ sở với những gì Carey thể hiện trong bộ phim ấn tượng này. Nhân vật cô nữ sinh Jenny đã đem về cho Carey giải Bafta đầu tiên trong sự nghiệop, cùng hàng loạt giải thưởng và đề cử giá trị khác.

(Đã đăng trên Sinh viên Việt Nam)

 
1 Comment

Posted by on 12/05/2010 in Reviews

 

PHONG THANH – Sâu sắc, khác lạ và cuốn hút

Là một trong những bộ phim được sản xuất chào mừng dịp 50 quốc khánh Trung Quốc 10-10-2009 nhưng Phong Thanh hoàn toàn không phải là một bộ phim tuyên truyền. Một kịch bản được dàn dựng công phu cùng diễn xuất tuyệt vời của dàn diễn viên nổi tiếng chính là lý do khiến “bom tấn” của điện ảnh Trung Quốc năm 2009 gây được tiếng vang mạnh mẽ. Phong Thanh lấy bối cảnh chiến tranh thế giới thứ II, được dàn dựng theo phong cách trinh thám Agatha Christie với tiết tấu nhanh, những thay đổi bất ngờ về trật tự thời gian. Quy tụ một dàn diễn viên nổi tiếng và những cảnh quay trau chuốt được thực hiện trong biệt thự đá sang trọng, Phong Thanh đã cuốn hút người xem từ phút đầu tiên cho đến khi bộ phim kết thúc,

Chính thức ra mắt vào ngày 29/9 tại Trung Quốc, Phong Thanh với kinh phí đầu tư lên đến 10 triệu đôla đã thu về 19.9 triệu đôla chỉ sau 13 ngày công chiếu. Tiếp sau đó, doanh thu của bộ phim luôn ở mức cao ổn định, là một tác phẩm điện ảnh hiếm hoi của năm 2009 được cả khán giả và giới phê bình nhiệt liệt đón nhận.

Phong Thanh là một thiên anh hùng ca về hoạt động tình báo, được đầu tư Tập đoàn giải trí Hoa Nghị đầu tư mạnh tay. Phim được dàn dựng dưới sự chỉ đạo của đạo diễn nổi tiếng Đài Loan Trần Quốc Phú và nhà làm phim tài năng người Đại Lục Cao Quần Thư. Bộ phim phỏng theo tiểu thuyết Ám Toán – cuốn sách cuối cùng trong seri truyện gồm ba tập nói về những chuyên viên giải mật mã thời thế chiến thứ II của nhà văn Mạch Gia. Có thể nói thành công của bộ phim không chỉ nhờ dàn diễn viên toàn ngôi sao và đầu tư sản xuất công phu mà còn nhờ tiếng tăm của nhà văn Mạch Gia sau một loạt những tác phẩm chuyển thể thành công trước đó.

Bộ phim lấy bối cảnh năm 1942, khi Trung Quốc chịu sự xâm lược của Nhật Bản. Sau một loạt vụ ám sát nhằm vào các quan chức của chính phủ bù nhìn do Nhật Bản dựng lên, điệp viên trưởng của Nhật Bản Takeda (Huỳnh Hiểu Minh) nghi ngờ có nội gián trong nội bộ của mình. Takeda đã quyết định gài bẫy bằng cách đưa ra thông điệp giả về một cuộc họp tại biệt thự Cầu Trang.

Vào đúng ngày hẹn, 5 nhân vật của Sở quân cơ đã có mặt tại biệt thự này. Ngay lập tức Takeda ra lệnh giam giữ cả 5 người và tuyên bố rằng kẻ nội gián mang mật danh “Lão Quỷ” chính là một trong số họ và sẽ không ai trong số 5 người được phép rời khỏi nơi đó tới chừng nào “Lão Quỷ” bị lật mặt.

Năm kẻ tình nghi bao gồm: Chuyên viên giải mật mã Lý Ninh Ngọc (Lý Băng Băng) – một người cực kỳ lạnh lùng và dứt khoát; cấp dưới của Lý Ninh Ngọc – Cố Hiểu Mộng (Châu Tấn), một cô gái cởi mở và cá tính, ban đầu coi vụ điều tra này chỉ như một trò đùa; Tướng quân Ngô Chí Quốc (Trương Hàm Dư) – một nhà quân sự tài ba nhưng luôn mặc cảm về cuộc đời làm lính đáng xấu hổ của cha mình; Bạch Tiểu Niên (Tô Hữu Bằng), quan thị tùng của Tổng tư lệnh nguỵ quân, đồng thời cũng là một đào kép nổi tiếng có ngoại hình thư sinh, phong thái lịch thiệp; và Sở nguỵ quân quân cơ Kim Sinh Hoả (Anh Đạt) thường xuất hiện với bộ đồ lụa kiểu cũ và cặp kính trắng.

Những kẻ tình nghi luôn được canh giữ cẩn mật và được đưa đi thẩm vấn riêng biệt. Trò chơi mèo vờn chuột nhanh chóng được đẩy đến cao trào. Sau khi phân tích nét chữ, mọi nghi vấn dồn về Bạch Tiểu Niên. Ngay lập tức Bạch Tiểu Niên bị lôi đến phòng tra tấn, nhưng anh ta lại chết trước khi có bất cứ một lời thú tội nào. Việc Bạch Tiểu Niên bị nghi vấn chẳng qua chỉ là màn dàn xếp nhằm đánh lạc hướng, và cuộc đấu trí nhằm lật mặt “Lão Quỷ” chuyển sang một giai đoạn mới.

Với tiết tấu nhanh và một kịch bản đầy biến hoá, bộ phim đã tạo cơ hội cho dàn diễn viên thể hiện phong phú, sinh động nhân vật của mình. Nhìn chung, tất cả các vai diễn đều được hoàn thành một cách trọn vẹn. Riêng hai nữ nhân vật chính trong phim do Châu Tấn và Lý Băng Băng thủ vai đem đến cho người xem nhiều cảm xúc khác lạ. Với vẻ trẻ trung, năng động vốn có, Châu Tấn đã thể hiện rất đạt hình ảnh Cố Hiểu Mộng cởi mở, giỏi giang và đầy bản lĩnh còn Lý Băng Băng lại đem đến một nhân vật có chiều sâu nội tâm: Lý Ninh Ngọc lạnh lùng, quyết đoán, thần thái điềm đạm, cơ mẫn thành thục.

Ở nhiều nơi Phong Thanh được giới thiệu là bộ phim đầu tiên về đề tài tình báo trong thời kỳ chiến tranh của điện ảnh Trung Quốc. Điều này không hoàn toàn chính xác, nhưng chắc chắn một điều rằng đây là bộ phim tình báo đầu tiên của Trung Quốc được đầu tư xây dựng với kinh phí khổng lồ và có sự đan xen, hoà hợp của nhiều yếu tố văn hoá. Bản thân bộ phim là một bản mật mã nơi mỗi nhân vật cất giấu những bí mật của mình đến tận giây phút cuối cùng.

Một số khán giả có thể cảm thấy “dựng tóc gáy” với rất nhiều cảnh tra tấn dã man, rùng rợn, đặc biệt là tra tấn phụ nữ. Cảnh quay giữa Huỳnh Hiểu Minh và Lý Băng Băng không chỉ gây ấn tượng cho khán giả mà còn khiến chính những người trong cuộc ám ảnh. Mặc dù những chi tiết này phần lớn được xây dựng dựa trên thông tin ghi ghận được thay vì hình ảnh tư liệu, bộ phim đã thành công trong việc tái hiện lại những hành động dã man của quân đội Nhật đối với những chiến sĩ yêu nước Trung Quốc thời ấy.

Trong phim, đạo diễn Cao Quần Thư chủ yếu phụ trách chỉ đạo diễn xuất, còn đạo diễn Trần Quốc Phú đảm nhiệm phần kịch bản và chế tác, nhưng cả hai đã phối hợp vô cùng ăn ý. Bên cạnh đó, các hiệu ứng và đồ hoạ vi tính được dàn dựng công phu tại Trung Quốc. Tạo hình nhân vật do nhà chỉ đạo mỹ thuật xuất sắc của Hồng Kông Diệp Cẩm Thiêm – người đã từng thiết kế mỹ thuật cho Ngoạ hổ, Tàng long và Xích Bích – phụ trách. Phần âm nhạc của bộ phim do nhà soạn nhạc nổi tiếng Michiru Oshima đảm nhiệm. Tất cả đã làm nên một Phong Thanh mới mẻ, khác lạ, sâu sắc và đầy cuốn hút, xứng đáng là bom tấn của điện ảnh Hoa ngữ năm 2009.

Mới đây, tập đoàn Hoa Nghị cũng tuyên bố sẽ sớm cho ra mắt bản DVD với độ dài 180 phút sẽ giúp người xem hiểu hơn về những câu chuyện bên lề trong phim, trong đó có người tình của Cố Hiểu Mộng – Natori Masayuki – người chỉ xuất hiện qua vài hồi ức mơ hồ của cô.

(Bài đã đăng trên Tạp chí điện ảnh số tháng 4 năm 2010)

Ngữ Yến

 
3 Comments

Posted by on 04/05/2010 in Reviews

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 55 other followers