RSS

Category Archives: Interviews

Phỏng vấn độc quyền với đạo diễn Nguyễn Hữu Tuấn

Nguyễn Hữu Tuấn là ai? Phỏng vấn anh xong, tôi cũng biết anh là ai rồi đấy. Anh là đạo diễn gần đây được gắn với tên hot boy Huỳnh Anh. Nghe nói anh sắp tung một bộ phim rất hoành tráng ra rạp cuối tháng 5 này, tính tò mò thích hóng hớt với người nổi tiếng của tôi nổi lên. Vì thế, tôi vội vàng vẫy chuyến máy bay đầu tiên trong ngày ra Hà Nội. Lợi dụng mối quan hệ thân thiết với thần đồng phim Hàn Hisashi, tôi đã có một cuộc trò chuyện thân tình với Nguyễn Hữu Tuấn tại quán cà phê vỉa hè có phong cách decor lớp mẫu giáo trên con đường mang tiếng nữ tướng Nguyễn Thị Định. Cuộc nói chuyện diễn ra trong không khí gần gũi với tiếng buôn chuyện choen choét của những nhân vật hàng đầu ngành điện ảnh truyền hình Việt Nam (trừ chuyện trời có đổ mưa cái ào thì toàn cục nói chung là thành công rực rỡ).

- Nghe nói phim anh sắp ra rạp?

Đúng.

- Ghê! Thế dạo này anh phải đắt sô phỏng vấn lắm nhỉ?

Cũng không nhiều lắm chị ạ. Chắc tại các nhà báo còn nổi tiếng hơn chúng tôi.

- Thế các nhà báo đã phỏng vấn anh hỏi anh những gì thế?

Cũng hỏi nhiều thứ, nhưng tôi quên mất rồi. Chị hỏi khó quá, câu hỏi như thế này thì chắc chắn tôi không quên

- Ừ mà có một thứ tôi cũng quên, tên phim của anh là gì ấy nhỉ?

Dành cho tháng Sáu. Một cái tên mang tính họa báo như một nhà báo đã từng nói.

- Họa báo là gì thế?

Tôi cũng không rõ nữa. Bộ phim của tôi nói về học sinh, tuy trong phim không có học sinh nào làm họa báo nhưng chắc là có liên quan đấy.

- Dạo gần đây có rất nhiều các em học sinh làm phim, thế phim anh có giống kiểu đấy không?

Khó vãi. Chị hỏi thế thì tôi sống thế nào được nữa. Thực ra thì tôi cũng từng dạy một số em học sinh làm phim. Ngược lại, tôi cũng học được ở các em một số điều. Thế nên, tôi hay được mọi người khen là trẻ lâu.

- Phức tạp quá, thế tóm lại là có giống hay không? Có hay Không?

Không, làm sao mà giống được. Mỗi người có một kiểu sáng tạo, chị nói thế chả hóa tôi là người bắt chước à?

- Bạn tôi bảo phim của anh là cách mạng đấy, là bộ phim độc lập đúng nghĩa đầu tiên ở Việt Nam đấy. Có thật thế không?

Không. Thứ nhất, phim của tôi không phải phim độc lập. Thứ hai, nó nên được gọi là phim cô độc.

- Nghĩa là anh tự sướng ấy hả????!!!! :O

Hề hề. Chị hỏi câu này tôi kết rồi đấy. Công nhận là như thế. Tôi thích xem phim về bóng rổ, nhưng ở Việt Nam chẳng ai làm, thế thì tôi tự làm. Tôi đẹp giai mà không ai dám thuê tôi làm diễn viên, nên tôi làm phim để được đóng một vai.

- Ôi, thế anh đóng vai nam chính à?

Không! Tôi không đóng chính vì còn bận chỉ đạo diễn xuất. Tôi mà đóng thì còn ai làm đạo diễn? Có một cảnh tâm đắc là khi tôi đi lướt qua vai nam chính trong bãi để xe. Chỉ một khoảnh khắc đấy thôi, nhưng tôi đã gom vào tất cả bí quyết của nghề diễn… (im lặng 3 phút).

- Ơ… bí quyết gì? Anh nói luôn đi chứ còn gì nữa!

Thực ra bên Tây người ta cũng tổng kết rồi: Acting is re-acting. Khi nam chính dắt xe đạp, tôi là người dắt xe máy. Khi tôi nhìn thấy một thằng bé con dắt xe đạp, tôi phải lo tới chuyện nó làm xước xe của tôi. Cho nên tôi đề phòng ngay, nhìn nó bằng ánh mắt rất cảnh giác. Chuyện này nói chung người Việt ai cũng hiểu cả, vì hầu như ai cũng phải đi từ cơ quan hay trường học về nhà lúc tan tầm.

- Khoan… có phải cái xe cub cũ rích dựng kia không? Xe của anh đấy à? Đạo diễn sao mà nghèo thế?

Đạo diễn mà không nghèo thì ai nghèo.

[Lúc này, một nhà biên kịch ngồi bàn cà phê bên cạnh hóng sang: “Đứa nào bảo đạo diễn nghèo, mấy thằng đạo diễn truyền hình giàu vãi đ…" (người viết tự kiểm duyệt).]

- Thôi, giàu hay nghèo cũng được. Nhưng cô độc ở chỗ nào, cả đoàn phim đông thế cơ mà?

Chị đã bảo cô độc là tự sướng đúng không? Tôi tự mình làm nhiều lắm. Ngoài diễn trong phim ra, tôi còn tự viết lời bài hát, tự hát, tự khuân vác, tự hò hét, tự bốc rác… Nói chung là rất nhiều.

- Nghe nhục nhỉ?

NHỤC… bình thường. Cũng vui. Ví dụ ngày quay đầu tiên, tôi đến hiện trường, không thấy ai nhặt rác nên tôi tự đi nhặt. Vô tình, tôi làm vướng cậu xếp ray. Thế là cậu ấy bảo tôi: “Bọn em đang quay phim, anh là ai, cứ đánh võng ở đây làm gì. Xê ra đi!”

- Thế anh có định vui trong sự nhục như thế cả đời hay không?

Người ta bảo nhục như con trùng trục. Mà tôi thì bà con bảo béo như con cá nục. Trừ phi có câu thành ngữ mới “nhục như con cá nục”, còn không thì tôi vẫn thấy vui mà không nhục thì vẫn hơn.

- Tự nhiên tôi nhớ Phật bảo: Mở miệng ra là sai rồi. Bạn bè tôi từ Tây đến ta thì đều bảo: Đã làm phim là phải nhục rồi. Anh định tránh cái nhục ấy kiểu gì?

Tôi cũng tin Phật. Tôi thiền là chính. Thiền lúc rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, lúc làm đạo diễn… Tôi nói thật, đến Phật nhục mãi rồi cũng quen. Ông cha ta bảo: Nhục dần.

- Tôi thì tôi chả thích nhục, tôi chỉ thích vui. Anh thấy anh vui nhất về điều gì ở bộ phim?

Phim của tôi cũng còn nhiều khiếm khuyết không thể tránh khỏi. Nhưng tôi rất yêu nó. Bởi vì chỉ cần nghĩ đến nó, tôi đã cảm thấy như được sống lại một phần tuổi trẻ của chính mình.

Đó là câu chuyện mà tôi thích, cho dù có thể không phải tất cả mọi người đều thích. Bởi vì một lẽ đơn giản, khi viết kịch bản, tôi đã đặt mình vào vị trí của tất cả các nhân vật. Tất cả họ đều là chính tôi nên tôi cảm thấy thực sự xúc động.

Đây là một bộ phim về bóng rổ. Khi làm phim thể thao thì ngay cả các nhà làm phim ở Hollywood hay Nhật Bản… cũng thường tránh những dàn cảnh lớn như trận đấu bóng rổ mà chúng tôi đã dàn dựng.

Tôi vô cùng hài lòng với phần âm nhạc. 2/3 các nhạc phẩm là các bài hát theo phong cách indie/folk do một người bạn Úc gốc Pháp (!!!) của tôi sáng tác. Các nhạc phẩm đó còn sử dụng các nhạc cụ truyền thống như sáo trúc, nhị, đàn môi… cho nên chúng vừa mang tính toàn cầu, vừa rất Việt Nam.

Ngoài ra, 1/3 còn lại là những bài hát hay nhất của các ban nhạc rock Việt Nam xuất sắc như: Gạt Tàn Đầy, Smallfire, Re-Cycle và K.O.P.

- Chà, tuy không hiểu indie/folk là gì, nhưng cứ có gạt tàn đầy là tôi thích rồi. Cảm ơn anh nhiều nhé.

 
2 Comments

Posted by on 02/05/2012 in Interviews, People

 

Nhạc sỹ Quốc Trung: tôi luôn đề cao tính chuyên nghiệp trong công việc

Có thể nói thời gian qua, bộ phim Cánh đồng bất tận đã trở thành một hiện tượng của điện ảnh Việt Nam. Chuyển thể từ tác phẩm văn học cùng tên đình đám, Cánh đồng bất tận quy tụ một dàn diễn viên ngôi sao cùng cả một ê kip hình ảnh, âm thanh tên tuổi. Ngay khi ra mắt khán giả, bộ phim đã gây nên những tranh luận sôi nổi về tư tưởng cũng như phong cách thể hiện của bộ phim. Tuy nhiên, ý kiến đánh giá về âm nhạc của bộ phim thì khá đồng nhất khi hầu hết người xem đều cho rằng: âm nhạc trong phim đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình khi đã truyền tải được câu chuyện bằng tinh thần âm nhạc đậm chất Nam Bộ. Quanh vấn đề này, phóng viên tạp chí TGĐA đã có cuộc trò chuyện với nhạc sỹ Quốc Trung – người đảm nhận phần âm nhạc của phim.

Anh có thể chia sẻ sơ qua về quá trình thực hiện phần âm nhạc của phim từ lúc anh nhận lời với nhà sản xuất đến khi hoàn thành bản thu cuối?
Tôi nhận được lời mời làm nhạc cho bộ phim từ khá sớm, khoảng gần 1 năm trước khi bộ phim khởi quay và cũng đã có chuyến thực tế về Mộc Hóa – bối cảnh chính trước khi bộ phim chính thức bấm máy 3 tháng. Tôi đã ở đó 2 ngày rồi tiếp tục đi cùng chủ nhiệm phim qua Cần Thơ, Cái Răng…Sau đó khi bộ phim có bản nháp đầu tiên thì tôi bắt tay vào làm nhạc.

Đây là bộ phim có khá nhiều thuận lợi so với những bộ phim trước đó vì không bị sức ép về mặt thời gian để dự liên hoan phim này hay chào mừng sự kiện kia nên tôi có khá nhiều thời gian chuẩn bị. Từ khi nhận bản quay nháp đầu tiên, tôi có gần ba tháng để viết nhạc, tính toán, chuẩn bị được những đoạn nhạc cho từng trường đoạn. Sau đó, đến bản dựng cuối cùng, chỉ mất 3 ngày 2 đêm để viết ra cho dàn nhạc thu. Chuẩn bị thì lâu nhưng ở giai đoạn cuối thì khá là gấp, vì người chỉ huy dàn nhạc đã về nước được 10 ngày, sắp đến lúc phải lên đường mà vẫn phải chờ bản dựng cuối cùng của đạo diễn do đạo diễn sửa đi sửa lại rất nhiều.

3 ngày cho thời gian thu có vội quá không? Cảm giác của anh khi nghe bản nhạc xuất hiện trong phim?
Trong 3 ngày ấy chủ yếu là đo chỉnh về tốc độ, nhịp điệu, sự phối hợp chính xác giữa âm nhạc và cảnh phim chứ cảm xúc của từng đoạn nhạc thì tôi đã nắm rõ rồi, bởi đã chuẩn bị từ lúc nhận kịch bản đến cả bản dựng nháp của phim, thậm chí đã làm thử trên đàn ooc, trao đổi với đạo diễn rồi. Bản thu cuối cùng không khác nhiều so với hình dung.

Thế lúc bộ phim được công chiếu thì sao, anh đã nghe và hài lòng bao nhiêu phần trong tác phẩm của mình?
Khi bộ phim được công chiếu đầu tiên trước đông đảo khán giả ở rạp Platinum, tôi khá là căng thẳng nên suốt cả buổi chiếu, tôi không theo dõi được bộ phim vì lúc nào tôi cũng sợ nhạc bị to quá. Về sau vào Sài Gòn tôi mua vé đi xem lại nhưng dù thế, tôi cũng không thể bình tĩnh được bằng khán giả bình thường. Khi xem, thường có xu hướng soi lại sản phẩm của mình khá là kỹ càng.

Và hài lòng…?
Tương đối hài lòng, nhạc trong phim được đến 70-80 % những điều tôi mong muốn.

Nhiều khán giả đặc biệt ấn tượng với phần âm nhạc của phim. Với một tác phẩm mà đạo diễn đã cố tình tiết chế tối đa lời thoại, thì âm nhạc trở thành tiếng nói của phim. Theo anh, vai trò kể chuyện của âm nhạc trong phim là như thế nào?
Với tôi, nhạc trong phim trước hết phải là âm nhạc, phải nói thứ ngôn ngữ của âm nhạc chứ không. Làm nhạc phim phải đi theo bộ phim, sự thể hiện âm nhạc phải rất mức độ, quá tham ngôn ngữ âm nhạc sẽ khiến âm nhạc lấn lướt, phân tán sự tập trung của người nghe. Nhạc trong phim chỉ là một trong những thành tố tạo nên cảm xúc chung của người xem chứ không phải chỗ thể hiện cái tôi nhậc sỹ. Nhạc phim cần làm tốt những phần đi theo câu chuyện, tuân theo tính nhất quán trong việc kể lại từng chi tiết câu chuyện. Mặt khác, nhạc phim cũng bày tỏ sắc thái đa nghĩa, xuyên qua được vẻ bề ngoài và len lỏi vào bên trong nhân vật.

Có người nói: làm nhạc phim khá sướng vì không phải “vò đầu bứt tai” để tìm ý tưởng cho ca khúc vì ca khúc chủ đề trên phim được xây dựng dựa trên nội dung câu chuyện và thông điệp của bộ phim. Bên cạnh đó, nhạc sĩ cũng chỉ cần dựa vào một vài phân cảnh miêu tả một cách rõ nét tâm trạng nhân vật thật đặc biệt để phát triển phần nhạc nền chính cho phim. Sau đó, nhạc sĩ chỉ cần bám vào nội dung phim để có thể viết ca khúc chính…Anh thì sao?
Tôi thấy không có gì là dễ dàng. Làm để có chất lượng thì không có gì là dễ cả vì mỗi thể loại âm nhạc có những đòi hỏi, đặc thù riêng. Làm nhạc phim trước hết phải là cảm xúc của bộ phim, thông điệp của bộ phim, đó là nhạc “được đặt hàng” phải cân nhắc tính toán kỹ càng để tạo nên hiệu quả cảm xúc mong muốn.

Đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình vốn là người có cá tính mạnh, đã bao giờ xảy ra những tranh cãi trong quá trình anh thực hiện nhạc phim chưa, anh giải quyết việc đó như thế nào?
Không có gì căng thẳng nảy sinh trong quá trình làm việc của chúng tôi. Tất nhiên, mỗi người có những cảm nhận, quan niệm khác nhau ở góc độ công việc khác nhau nhưng người quyết định cao nhất về chất lượng nghệ thuật trong phim vẫn là đạo diễn. Chẳng hạn những ngày hòa âm cuối cùng ở Hàn Quốc, tôi vẫn muốn cho nhạc nhưng đạo diễn nói cần bỏ ra, dù tôi và người làm âm thanh vẫn để nhạc nhưng phút cuối đạo diễn lại bỏ ra. Nhưng nhìn chung, những điểm chúng tôi đã thống nhất từ trước thì không thay đổi nên không có cảm giác lan man.

Anh đã làm nhạc phim lâu năm, đâu là điều kiện để anh nhận lời làm nhạc cho một bộ phim?
Làm nhạc ở Việt Nam đã không có nhiều lựa chọn, cơ hội làm nhạc càng không nhiều. Thực ra, tôi không có nhiều quyền từ chối. Với tôi, điều kiện làm việc không chỉ dựa trên tiêu chí kinh tế mà là từ sức nặng của câu chuyện phim, sự phù hợp về ê kip làm việc. Khi thực hiện nhạc tôi cũng không cứng nhắc theo nguyên tắc nào cả, chỉ cần một chỉ huy tốt, để hiện thực hóa, truyền đạt ngôn ngữ của mình là được.
Tôi cũng đã từng thất bại trong một dự án nhạc phim. Đó không phải là lỗi của ai mà chỉ là sự thiếu đồng nhất trong một ê kip.

Đó là phim…?
Chơi Vơi.

Nhưng với Cánh đồng bất tận thì có vẻ mọi điều đều thuận lợi hơn hẳn?
Đúng, vì nhiều yếu tố: thời gian, sự chuẩn bị, sự phối hợp với những thành phần khác. Điện ảnh Việt Nam chưa chuyên nghiệp đến mức có đạo diễn âm thanh chuẩn bị sơ đồ chi tiết cho từng thành phần làm phim nhưng phim này không có gì khó khăn do thoại phim ít, tiếng động ít. Chính vì thế đạo diễn đòi hỏi sự phong phú của nhạc phim.
Có thể nói Cánh đồng bất tận là phim làm nhạc thành công nhất của tôi ở thời điểm này cũng là dự án âm nhạc mà bản thân tôi thấy hài lòng nhất. Phần việc của tôi đã hội tụ được mọi điều kiện để thăng hoa.

Và như vậy cũng có nghĩa là sẽ có những dự án âm nhạc sắp tới với BHD?
Có thể lắm chứ, trên cơ sở niềm tin của chúng tôi dành cho nhau.

Cánh đồng bất tận đã gây nên một trận khẩu chiến trên diễn đàn điện ảnh. Với tư cách là một khán giả, anh đánh giá thế nào về bộ phim?
Còn với tư cách một khán giả, tôi cho rằng Bình đã thành công vì anh ấy đã đạt được mục tiêu của mình đề ra: kể một câu chuyện theo cách cũ, thu hút khán giả bằng những rung động cảm xúc. Một bộ phim gây ra những tranh luận là rất bình thường. Tôi cũng cho đăng trên Facebook của mình ý kiến của cả anh Nguyễn Thanh Sơn và chị Ngô Bích Hiền để mỗi người quan tâm đến bộ phim đều có được những thông tin và có cách nhìn nhận riêng của mình. Ngay cả phần nhạc phim của tôi, nhiều người cũng chê là Bắc Bộ quá, tôi cũng chỉ nói rõ thêm đoạn nào lấy cảm hứng từ âm nhạc đờn ca tài tử Nam Bộ, còn ý kiến đánh giá của mỗi người như thế naò tôi đều tôn trọng.

Những tác phẩm điện ảnh của những đạo diễn Việt Kiều thời gian gần đây nổi lên tên tuổi viết nhạc của Christopher Wong. Anh có cảm nhận gì về người đồng nghiệp này?
Anh ấy được đào tạo và làm việc ở một môi trường điện ảnh chuyên nghiệp nên làm nhạc ra rất đúng cách, hành động ra hành động, tâm lý ra tâm lý nhưng có vẻ hơi ít cá tính của cá nhân trong phần nhạc phim.

Giờ anh có viết nhạc cho phim truyền hình không hay sợ hệ thống âm thanh của truyền hình sẽ làm hỏng hết tác phẩm của mình?
Tôi vẫn viết cho truyền hình nhưng không nhiều. Tôi chỉ nhận lời khi có một bộ phim thích hợp, theo yêu cầu của những người bạn đã hiểu cách làm việc của nhau và không quá gâp áp lực về mặt thời gian. Hiện nay tôi đang thực hiện nhạc phim Trần Thủ Độ.

Anh nói khá nhiều đến việc làm chung với bạn bè, với người thích hợp…Điều đó có phải là anh ưu tiên bạn bè đầu tiên trong công việc?
Không, trong nhiều trường hợp, tình bạn xuất hiện với tôi sau quá trình làm việc. Qua công việc nhiều khi hiểu thêm về cá tính, quan niệm về công việc rồi từ đó mới thông cảm, phối hợp được với nhau nhiều hơn. Trong công việc, tôi đặt tính chuyên nghiệp, hiệu quả làm việc lên trước, tình bạn phía sau.

 
3 Comments

Posted by on 24/11/2010 in Interviews

 

Làm thế nào để review một bộ phim?

Các bạn thân mến,

Từ khi ra đời đến nay, VFCC đã có hơn một trăm bài viết, trong đó một bộ phận khá lớn là review. Bình luận điện ảnh là một công việc không hề dễ dàng, đặc biệt là với những bộ phim nghệ thuật, vốn được chúng tôi dành cho một sự ưu tiên đáng kể. Bởi vậy, trong khi chúng tôi bình luận phim, cũng đã có những độc giả tâm huyết có nhã ý bình luận những bài bình luận của chúng tôi. Vừa qua, VFCC nhận được email của một độc giả, đặt ra một vấn đề khá thú vị liên quan đến công việc của những cây viết trên VFCC. Bởi vậy, sau khi tham khảo và nhận được sự đồng ý của người viết, chúng tôi mạn phép đăng lại nguyên văn bức thư để bạn Dạ Hương, các thành viên của VFCC và những người yêu điện ảnh nói chung có cơ hội trao đổi về một đề tài, theo chúng tôi, rất đáng để trao đổi. Sau đây là ý kiến của bạn Dạ Hương:

Chào các bạn,

Trước hết xin cảm ơn blog của các bạn đã có nhiều bài review hay, thú vị.

Tuy nhiên có một điều mình nhận thấy hầu hết các bài review đăng ở đây đều hơi… phong cách quá, tức là dường như có vẻ rập khuôn theo một lối bình luận phim nào đó kiểu phương Tây, đọc nhiều cảm thấy nhàm, bài nào cũng từa tựa như bài nào cả về cấu trúc lẫn hành văn, cả về góc nhìn và ý tưởng, v.v.  Theo mình biết, có rất nhiều dạng thức bình luận phim khác nhau chứ không chỉ có một kiểu loại duy nhất.  Một điểm nữa mình nhận thấy là hầu hết các bài bình luận đều khá xa cách đời sống Việt Nam, hay nói một cách khác, đọc lên hoàn toàn có thể nghĩ người bình luận viết từ bất cứ một nước nào, cho bất kỳ một giới khán giả nào mà không nhất thiết, không phản ánh hơi thở đời sống nghệ thuật và cuộc sống thường nhật ở Việt Nam, những lăng kính và quan niệm Việt Nam (bản thân Việt Nam cũng rất đa dạng, không nhất thiết chỉ có một Việt Nam).  Nói gọn lại, mình có cảm giác những nhà bình luận ở đây đang tìm cách vươn ra thế giới, học cách bình luận phim quốc tế một cách bài bản, có học, mà dường như quên mất bình luận cho ai và để làm gì, hay chỉ đơn giản bình luận để bình luận là đủ.  Tất nhiên các bạn có thể tranh luận là một khi đã tự coi mình là một khán giả toàn cầu thì bình luận cũng phải toàn cầu, và hơi thở và lăng kính ở đâu, viết cho ai và để làm gì, không còn quan trọng nữa.

Hy vọng vài lời góp ý chân thành không làm các bạn phật lòng.

Mình gửi các bạn một phần trích đoạn bài viết của mình, không hẳn là bình luận phim, mà là suy ngẫm về một cuốn phim từ lăng kính cá nhân, chỉ là một ví dụ rất nhỏ về một trong vô vàn cách bình luận khác.

Thân mến,
Dạ Hương.

 
6 Comments

Posted by on 15/03/2010 in Interviews

 

Phỏng vấn đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh

Khiêu vũ là một bản nhạc của thân xác.
Trong niềm vui hay sự đau khổ.

(Martha Graham)

Trước ngày bộ phim tình cảm lãng mạn mang màu sắc Liêu Trai Khi yêu đừng quay đầu lại chính thức ra mắt khán giả, đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh đã chia sẻ những trải nghiệm của bản thân trong quá trình thực hiện bộ phim.

Khi yêu đừng quay đầu lại sắp ra mắt khán giả, bộ phim này có khiến ông thỏa mãn sau khi kết thúc những công đoạn hoàn thiện cuối cùng không?
Tôi cho rằng hầu hết những người làm nghệ thuật nói chung và đạo diễn nói riêng đều rất hiếm khi thỏa mãn về tác phẩm của mình. Có lẽ cũng nhờ vậy mà họ mới có thể tiếp tục làm việc được thay vì ngủ quên trong thành công. Với Khi yêu đừng quay đầu lại, dù không hoàn toàn thỏa mãn nhưng tôi cảm thấy đã làm được tất cả những gì mình mong muốn trong điều kiện có thể.

Đâu là điểm mà ông thấy tự tin nhất ở bộ phim?
Một trong những khía cạnh mà tôi thích nhất của bộ phim này chính là cách kể chuyện. Vì nhân vật chính trong phim là một thiếu nữ đam mê múa hiện đại, nên tôi đã cố gắng kể câu chuyện này bằng cả hai ngôn ngữ: múa hiện đại và điện ảnh. Đối với tôi “Khiêu vũ là một bản nhạc của thân xác. Trong niềm vui hay sự đau khổ” – Martha Graham. Mỗi bài múa trong bộ phim là một giai đoạn trong cuộc tình lãng mạn giữa hai nhân vật chính. Nói một cách khác, cách kể chuyện này giống như là một cuốn phim trong một cuốn phim.

Được biết, kịch bản ban đầu của bộ phim do hai nữ tác giả trẻ chấp bút. Ông tìm thấy sự đồng cảm trong kịch bản này ở điểm nào? Ông nhận thấy lối yêu của người trẻ hiện nay có khác nhiều với thế hệ của ông không?
Kịch bản Khi yêu đừng quay đầu lại đã được gợi hứng từ kịch bản Nguyên Xuân của hai nữ tác giả trẻ. Nhưng phải nói thêm rằng, Nguyên Xuân là một câu chuyện nặng tính chất ma quái về đến đời sống tiền kiếp và hiện tại, trong đó nhân vật chính là một cô gái đi làm Osin trong một ngôi nhà ma. Còn Khi yêu đừng quay đầu lại thì lại là một câu chuyện tình yêu giữ một thiếu nữ đam mê múa hiện đại và một anh nhạc sĩ saxophone. Cã hai đều thích sáng tạo một cách ngẫu hứng. Họ tình cờ gặp nhau, anh nhạc sỹ đã không đệm cho cô vũ công múa theo một khuôn khổ đã định trước và cô ấy cũng không hẳn là múa theo âm nhạc của anh. Cả hai đều nghe theo nhịp đập riêng của trái tim mình. Có những lúc điệu múa và tiếng kèn hòa hợp với nhau, nhưng cũng có những lúc lại trật nhịp nhau. Nhưng trong tổng thể, chúng tạo nên một không gian để hai người yêu nhau và khám phá chính mình. Và tôi cũng nói thêm rằng đoạn kết của câu chuyện Nguyên Xuân và Khi yêu đừng quay đầu lại cũng hoàn toàn khác nhau. Các bạn sẽ cảm nhận được điều đó khi theo dõi bộ phim.

Còn về lối yêu thì tôi thấy ở thời nào cũng thế, những người yêu nhau luôn yêu hết mình, không ngần ngại e sợ, bất chấp cã tương lai cũng như hai nhân vật chính trong Khi yêu đừng quay đầu lại.

Với bộ phim Liêu Trai này, quá trình chọn bối cảnh, chọn diễn viên có điều gì đặc biệt?
Trong giai đoạn tìm diễn viên, tôi luôn dựa theo cảm xúc của mình trong những buổi gặp gỡ các diễn viên, có khi chỉ là những phút chuyện trò ngắn ngủi mỗi lần đi uống nước, đôi câu trao đổi về nhân vật. Nhân vật chính là một thiếu nữ đam mê múa hiện đại nhưng lại không phải là một người múa giỏi. Trong kịch bản cô ấy bị ngã rất nhiều lần khi múa. Do đó các diển viên được mời đến thử vai không nhất thiết phải là người múa giỏi, chỉ cần thích học múa. Khi chọn Ngân Khánh, tôi không biết gì về cô ta hay đã xem qua các phim mà cô đã đóng. Tuy tin vào trực giác, tôi cũng không biết chắc chắn được.

Khi ra hiện trường, Ngân Khánh và tôi đã có những giây phút khá căng thẳng vì sự khác biệt nhau trong cái nhìn về Nguyên Xuân, một nhân vật rất phức tạp vì mang trong nó rất nhiều mâu thuẫn nội tâm. Trong giai đoạn đầu, Ngân Khánh đã rất thẳng thắng, thậm chí bất đồng ý kiến với tôi về cách thể hiện nhân vật này. Trong suốt quá trình quay phim tôi cãm thấy Ngân Khánh càng ngày càng cảm nhận được một cách sâu sắc hơn về nhân vật của mình và có những cách diển xuất hết sức táo bạo làm tôi rất ngạc nhiên. Góc máy cuối cùng của ngày quay cuối cùng, và cũng là cảnh cuối cùng trong phim, chúng tôi quay một cận cảnh rất dài mà hoàn toàn không có thoại. Nét mặt của Nguyên Xuân sẽ hiện lên một nổi đau khổ vô cùng đến không một giọt nước mắt nào có thể trào ra. Nét đau khổ chuyển dần sang một nét bình lặng, rồi đến một nụ cười tự tin. Tôi không cần phải nói gì cả mà ngay từ lần quay đầu của cảnh này Ngân Khánh đã thể hiện đúng được những gì tôi tưởng tượng. Tôi đã có cảm tưởng như là giữa tôi và Ngân Khánh đã có một chiếc cầu giao cảm trực tiếp để có thể đọc được ý nghĩ lẫn nhau. Cả hiện trường yên lặng như bị thôi miên, và tôi nín thở không muốn gọi “cắt” như sợ là giây phút nhiệm mầu này sẽ biến đi mà không bao giờ tìm lại được.

Về bối cảnh, chúng tôi đã tìm được một ngôi biệt thự kiểu Pháp ở một ngọn đồi tại Đà Lạt. Tôi đã cùng anh họa sỹ thiết kế Mã Phi Hãi trau chuốt lại sao cho ngôi nhà mang lại không khí huyền bí. Chúng tôi quan tâm đến từng chi tiết nhỏ như rèm cửa, bàn gương, cánh cổng sắt…làm sao để tất cả những yếu tố hình thức này phù hợp với nội dung kịch bản.

Nếu khán giả nói phim ông đủ gợi cảm nhưng không đủ khiến họ sợ, ông sẽ nói gì?
Nếu được như thế thì tôi rất mừng, vì như thế phim đã thành công. Như tôi vừa nói, Khi yêu đừng quay đầu lại không phải là một phim kinh dị mà là một câu chuyện tình vừa lãng mạn vừa chứa đựng nhiều điều bí ẩn.

Hầu hết những đạo diễn đều làm những bộ phim có một phần bản thân mình trong đó. Vậy ẩn ức cá nhân của ông trong Khi yêu đừng quay đầu lại là gì?
Tôi rất thích câu chuyện thần thoại Hi Lạp Orpheus và Eurydice. Khi Eurydice qua đời, Orpheus đã liều mình xuống tận địa ngục để cứu người yêu. Vì cảm giọng hát của Orpheus, Diêm vương đã cho phép anh ta được đem người yêu của mình trở về thế giới của sự sống nhưng với một điều kiện. Trên đường đi, Orpheus phải đi trước và không được quay đầu lại cho đến khi hai người đã hoàn toàn bước vào vùng ánh sáng của sự sống… Đoạn kết của phim cũng được gợi cảm hứng từ câu chuyện này.

Đâu là điểm dễ và khó khi một đạo diễn từng theo đuổi dòng phim tác giả như ông lại chuyển sang làm một bộ phim chiếu Tết mang tính giải trí?
Thực hiện một bộ phim hay, bất cứ là loại nào, cũng đều vô cùng khó khăn. Đối với nhiều người đề tài Khi yêu đừng quay đầu lại có thể quá “sến”, nhưng đối với tôi nó rất thú vị và là cả một thử thách. Nếu tôi đủ khả năng đem lại một cái nhìn mới mẻ cho đề tài này thì đó là một điều vô cùng vui sướng.

Khi yêu đừng quay đầu lại một tựa đề khá hay nhưng đọc lên đôi lúc nghe như một lời cảnh báo. Ông có nghĩ tới lời cảnh báo nào từ bộ phim mình thực hiện không, nếu có đó sẽ là…
(Cười)Khi yêu đừng quay đầu lại là một bộ phim giải trí dịp Tết, nên tôi không có ý cảnh báo hay răn dạy ai cả. Tôi cũng không thể nhận là mình đã nghĩ ra tựa đề này, vì trên thực tế đây là cái tên do nhà sản xuất chọn. Nhưng tôi rất thích tên gọi này, nó vừa bình dân vừa sâu sắc, khơi gợi rất nhiều điều. Nó làm tôi nghĩ đến ranh giới giữa sự sống và cái chết là rất mong manh..

Nguyên Xuân – nhân vật nữ trong bộ phim này vô cùng mạnh mẽ, bản năng. Ông có cho rằng đó là đặc điểm thường thấy của những người phụ nữ hiện đại?
Một trong những điểm tôi rất hài lòngvề bộ phim này là tính cách của nhân vật chính. Cô ấy là một thiếu nữ đam mê múa hiện đại mặc dù bản thân cô ấy không phải là một vũ công giỏi, cô ấy không có thân thể và tài năng thiên phú để trở thành một vũ công tài năng một cách dễ dàng nhưng cô ấy có tham vọng và sẵn sàng nỗ lực cho ước mơ của mình. Ban đầu, thay vì được trình diễn trên sân khấu, cô phải đi làm việc ở một quán bar, với những khách nam sàm sỡ, chấp nhận đến một ngôi biệt thự bí ẩn để kiếm tiến. Nhưng lòng đam mê nghệ thuật khiến cô vẫn theo đuổi đến cùng nghề múa và từ đó tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình.

Ông có lý giải gì khi khá nhiều bộ phim của thế giới và Việt Nam hiện nay nhân vật nữ chính thường gây ấn tượng hơn hẳn những nhân vật nam?
Cá nhân tôi nghĩ là nhân vật nữ hay nam đều có thể là những nhân vật gây ấn tượng mạnh mẽ nếu có một kịch bản hay và diễn viên hợp vai. Nhưng có lẽ gần đây chúng ta được xem nhiều phim hay với nhân vật nữ chính ấn tượng bởi đề tài này gần đây đang được khai thác nhiều. Dần dần hai giới sẽ bình đẳng trở lại, khán giả sẽ được xem những bộ phim có nhân vật nam ấn tượng. Có điều, ở Việt Nam bây giờ có vẻ việc tìm diển viên nam khó khăn hơn là nữ vì không có nhiều lựa chọn.

Trải nghiệm đáng nhớ nhất của ông khi chỉ đạo diễn xuất cho bộ phim. Các diễn viên chính đều tâm sự là bị ám ảnh bởi bộ phim này, còn ông thì sao?
Tôi đã sống với bộ phim này đã hơn một năm nay. Gần như không có ngày nào là không nghĩ đến một khía cạnh nào đó của nó. Đoàn làm phim chúng tôi đã có những ngày tháng làm việc cùng nhau rất ý nghĩa. Sản phẩm hôm nay là kết quả của sự đóng góp của rầt nhiều người. Tôi muốn dành lời cảm ơn chân thành nhất của tôi đến các diễn viên cũng, người quay phim, dựng phim, nhạc sĩ, thiết kế âm thanh, thiết kế bối cảnh, phục trang, hóa trang, nhà sản xuất v.v… – những người đã để lại dấu ấn của họ lên bộ phim.

Bây giờ nhìn lại, ấn tượng sâu sắc nhất đối với tôi sau khi hoàn thành cuốn phim nấy là việc cảm nhận được một cách sâu sắc hơn câu chuyện Orpheus. Và tôi đã may mắn được chia sẻ những cảm nghĩ cùng cô em gái trong những lần bàn bạc về đoạn kết cho bộ phim.

Khoảng khắc Orpheus quay lại nhìn người yêu cũng là khi anh mất Eurydice mãi mãi. Đây là một giây phút khẳng định cái chết lần thứ hai của Eurydice. Có lẽ cái chết cũng như sự sống không phải là một sự thực tuyệt đối.

 
2 Comments

Posted by on 02/02/2010 in Interviews

 

Shia LaBeouf và con đường cao tốc gập ghềnh dẫn đến thành công

Hiếm có trường hợp nào ở Hollywood mà thành công lại đến nhiều và dồn dập với một diễn viên mới 22 tuổi như Shia LaBeouf. Chỉ trong một thời gian ngắn, anh đã góp mặt trong một loạt những quả bom tấn như Transformers, phần 4 loạt phim Indiana Jones, Eagle Eye,… Từ một diễn viên tự phát cấp câu lạc bộ, anh đã nhanh chóng bước lên hàng ngũ những ngôi sao hạng A của Hollywood. Hiện anh đang được kỳ vọng sẽ thay thế nam diễn viên gạo cội Harrison Ford để trở thành một Indiana Jones mới.

Shia LaBeouf

Shia LaBeouf

Tuy nhiên với tuổi đời còn quá trẻ như vậy, con đường thành công không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Chính Shia LaBeouf đã thừa nhận anh đã phải trải qua một quãng thời gian vô cùng khó khăn. Anh bị cảnh sát bắt giữ không chỉ một, mà vài lần, nhưng đáng kể nhất là vụ tai nạn giao thông hồi tháng 7 năm ngoái, sự việc đã gây cho anh một tổn thương cơ thể nghiêm trọng, không những vậy nó còn đẩy sự nghiệp đang trên đà thăng hoa của anh vào vòng nguy hiểm khi khiến cả bộ máy làm phim đồ sộ của phần 2 bộ phim Transformers phải ngừng hoạt động trong một thời gian.

Ngay sau cuộc phẫu thuật kéo dài 4 tiếng đồng hồ, nam diễn viên này đã bị bắt giữ vì cáo buộc lái xe trong lúc sau rượu, may mắn là anh không bị khởi tố vì không đủ bằng chứng buộc tội. Tuy nhiên sự việc lại có vẻ trầm trọng hơn đối với đạo diễn Michael Bay vì LaBeouf không thể ngay lập tức quay lại làm việc tại trường quay của bộ phim có kinh phí thực hiện lên tới 200 triệu USD, Transformers: Revenge of the Fallen. Vị đạo diễn của những bộ phim bom tấn này đã buộc phải thay đổi lịch quay phim và viết lại kịch bản để nhân vật Sam Witwicky của LaBeouf cũng bị một chấn thương tay giống anh.

Một năm sau vụ tai nạn, LaBeouf vẫn phải gánh chịu hậu quả của nó. Trước mắt anh vẫn còn một cuộc phẫu thuật để đặt nẹp nắn thẳng lại ngón tay giữa. Anh cho biết: “Tôi hy vọng nó sẽ lại hoạt động bình thường vào tháng 8 tới, từ giờ đến lúc đó tôi vẫn phải chạy vật lý. Thời gian qua tôi chỉ ở nhà với gia đình và bạn bè để điều trị”. Shia nói vụ tai nạn đã ảnh hưởng đến anh “trong mọi mặt”, thế nhưng nó  cũng mang đến vài điều tốt đẹp. Anh cho biết: “Hoàn cảnh đó đã khiến người đàn ông nhận ra chính bản thân anh ta”. Rồi anh giải thích: “Mẹ tôi đã nói điều đó và nó đã khiến tôi đối diện dễ dàng hơn với những vấn đề vượt xa sự chuẩn bị của mình”.

Tôi cảm giác mình như đang trôi nổi trên một đám mây, và đó là lần đầu tiên tôi đối diện với cái chết, đó cũng là một vấn đề lớn trong đời mà một người đàn ông phải đối mặt. Cho đến nay tôi vẫn coi đó là một bài học cho mình”. Có lẽ bởi anh đã từng là một đứa trẻ ngỗ nghịch, lớn lên trên những con đường ở Echo Park, một mảnh đất của các băng nhóm Los Angeles. Cũng trên những con đường ấy, bố anh  là tội phạm bán ma túy, còn mẹ anh bán bánh mỳ, chính vì lẽ đó LaBeouf đã có được sự liều lĩnh và những nhận thức về bản thân mà hiếm đứa trẻ cùng trang lứa nào có được.

Shia LaBeouf bắt đầu sự nghiệp diễn xuất của mình tại các câu lạc bộ để kiếm tiền giúp đỡ gia đình đang trong cảnh túng quẫn. Shia đã xác định chỉ có con đường này mới có thể giúp anh kiếm tiền một cách nhanh chóng, vì thế anh đã lục danh bạ điện thoại để tự tìm cho mình một người đại diện và đến năm 2003 anh đã có được một vai diễn nhỏ trong loạt phim truyền hình Even Stevens.

Sau khi tham gia bộ phim điện ảnh đầu tiên, Holes, của hãng Disney, anh đã năng động chạy sô tới các hãng phim lớn khác và được tham gia những bộ phim lớn như I, Robot hay Constantine và những phim nhỏ hơn như The Greatest Game Ever Played, Bobby and A Guide To Recognising Your Saints,… Dù chưa khẳng định được tên tuổi, thế nhưng những bộ phim này đã giúp một diễn viên trẻ không được đào tạo chính quy như Shia tự tin hơn với khả năng diễn xuất của mình.

Anh nhận vai diễn chính đầu tiên trong bộ phim kịch tính dành cho tuổi teen, Distrurbia, và từ đó thành công đến với anh như thác đổ. Anh xuất hiện trong 2 bộ phim do Steven Spielberg sản xuất, TransformersIndiana Jones and the Kingdom of the Crystal Skull. Với việc được góp mặt trong phần 4 của loạt phim Indiana Jones, Shia đã làm dấy lên dư luận sẽ thay thế Harrison Ford nếu có thêm bất cứ một cuộc phiêu lưu nào khác của nhân vật điện ảnh kinh điển này.

LaBeouf hiện đang chuẩn bị cho vai diễn sắp tới của anh trong bộ phim Money Never Sleeps của đạo diễn Oliver Stone, thế nhưng anh hiểu hơn bất cứ một diễn viên nào khác nhiệm vụ hàng đầu của anh lúc này là làm tất cả để quảng bá cho bộ phim Transformers: Revenge of the Fallen.

Anh nói thẳng: “Mục đích chủ yếu của những bài phỏng vấn là để mọi người đọc và sau đó khiến họ đến rạp xem phim. Không phải tôi làm phỏng vấn chỉ vì tôi thích nói năng. Tôi làm vậy nhằm mục đích bán phim”. Trong Transformers: Revenge of the Fallen, nhân vật Sam Witwicky của LaBeouf và cô bạn gái Mikaela (Megan Fox) một lần nữa tái ngộ những người bạn Autobot để chống lại đạo quân Deception, lần này được lãnh đạo bởi tên người máy Fallen, kẻ muốn trút giận lên đầu nhân loại để trả thù cho thất bại trước kia.

Tập phim gốc Transformers, sau khi ra mắt vào mùa hè năm 2007, đã thu về 320 triệu USD chỉ tính riêng tại thị trường phim Bắc Mỹ. Chính vì thế hãng phim Paramount đang rất hy vọng tập tiếp theo, với đầu tư lớn hơn, sẽ còn thành công hơn phần đầu.

Để giới thiệu về bộ phim, LaBeouf có vẻ như không hề muốn kìm hãm sự cường điệu của mình: “Không chỉ mình tôi nhận ra sự thật đây chính là một bộ phim lớn nhất từng được làm ra nếu xét trên khía cạnh quy mô, bối cảnh, và yếu tố hành động. Tập phim này không phải là phần tiếp theo của tập trước, nó có một kịch bản riêng”.

Shia LaBeouf đang sống khá giản dị trong một căn nhà 2 buồng ngủ tại ngoại ô Los Angeles, cách không xa nhà mẹ anh, người mà anh tiết lộ gần gũi với anh nhất. Bố mẹ anh ly dị nhau trước khi bố anh bị đưa vào trại cai nghiện ma túy, hiện ông đã ra trại và đang sống tại Montana. Anh nói đùa về việc chu cấp tài chính cho gia đình mình: “Tôi hỗ trợ cho cả bố lẫn mẹ tôi. Cứ như thể đang nuôi 2 đứa trẻ 50 tuổi vậy”.

Mẹ tôi là chiếc cột chống cho cuộc đời tôi, nếu không có người phụ nữ đó, tôi đã không có cuộc đời này. Bà ấy là một phụ nữ rất đời thường, xinh đẹp. Sau này tôi cũng muốn tìm cho mình một người phụ nữ biết chăm sóc tôi tốt như mẹ tôi”.

Bên trong Shia LaBeouf vẫn tồn tại tính ngỗ ngược bẩm sinh, nhưng anh cũng có thêm cả tính mẫm cảm và lòng chân thành, chính những tính cách đó sẽ giúp anh vượt qua bất cứ biến cố nào xảy ra trong tương lai.

Anh thẹn thùng nói: “Cuộc sống. Tôi không thể có tất cả câu trả lời. Bạn sẽ làm gì nào? Câu trả lời là hãy hất cằm và bước đi. Tôi tìm kiếm và thực hiện những gì mình yêu thích cùng một lúc. Rất khó lấy thăng bằng khi làm vậy. Tôi không ảo tưởng với Hollywood. Tôi nghĩ mình đang tiếp cận để hiểu nó hơn. Tương lai tươi sáng hay tối tăm vẫn chưa xảy ra với tôi”.

 
Leave a comment

Posted by on 24/06/2009 in Interviews

 

Tags: , ,

Phỏng vấn Seth Rogen – diễn viên hài nổi nhất hiện nay

Seth Rogen

Seth Rogen

Sau thành công mang tính hiện tượng của bộ phim Knocked Up, nam diễn viên Seth Rogen bắt đầu được biết đến như một trong những ngôi sao sáng nhất hiện nay ở thể loại phim hài. Trong một cuộc phỏng vấn, Seth đã tiết lộ về sự thăng tiến nhanh chóng của anh trên phạm vi toàn cầu và cả chế độ giảm cân hà khắc mà anh phải thực hiện để phù hợp với vai diễn trong bộ phim mới.

Cứ mỗi thập kỷ trôi qua, Hollywood lại cho ra mắt những thế hệ diễn viên hài tiêu biểu. John Belushi, Dan Aykroyd, Steve Martin và Chevy Chase nổi danh vào những năm 80. Trong những năm 90, Adam Sandler, Ben Stiller, Owen Wilson và Will Ferrell thay thế các đàn anh để trở thành những nhân tố gây cười chủ yếu. Cho đến nay, đa số họ vẫn còn giữ được cái duyên hài hước của mình để mang lại tiếng cười cho khán giả. Tuy nhiên nối tiếp họ đã có một thế hệ tài năng mới được khai sinh, đó là Jason Segal, Martin Starr, Jonah Hill và không thể không nhắc đến con át chủ bài Seth Rogen.

Đa số các diễn viên hài thuộc thế hệ trước đều trưởng thành trên những sân khấu hài như National Lampoon hay Saturday Night Live, thế nhưng thế hệ của thập kỷ đầu tiên của thế kỷ mới lại được phát hiện, tập hợp và phát triển chỉ bởi tài năng của một người duy nhất, Judd Apatow, người đã đạo diễn 2 bộ phim hài từng khuynh đảo các phòng vé là The 40 Year Old Virgin Knocked Up.

Trong vai trò một nhà sản xuất, Apatow cũng nhúng tay vào những bộ phim thành công khác như Anchorman, Superbad, Walk Hard, Talladega Nights Forgetting Sarah Marshall. Với vốn phim dày như vậy, Apatow đã có đủ thời gian để định hình và xuất xưởng các ngôi sao của mình, mà nổi bật trong số này là Seth Rogen, một diễn viên 27 tuổi người Canada. Lần đầu tiên Apatow giao vai cho Rogen là trong loạt phim truyền hình Freaks and Geeks (1999-2000) sau đó là Undeclared (2001-2003) trước khi cho anh một vai phụ trong bộ phim truyện nhựa The 40 Year Old Virgin (2005) và đặt trọn niềm tin vào vai chính đầu tiên trong phim Knocked Up (2007).

Rogen cho biết: “Rõ ràng là không thể phủ nhận công lao của Judd đối với sự nghiệp của tôi. Anh ấy đã tuyển tôi vào bộ phim truyền hình của anh ấy và 2 phim điện ảnh đầu tiên mà anh ấy làm đạo diễn. Thực sự mà nói, khoa học viễn tưởng mới là thể loại phim tôi ưa thích – tôi là một fan cuồng của truyện tranh. Tôi nhớ có lần đã trình bày ý tưởng liên quan đến vấn đề này với Judd, nhưng anh ấy nói. ‘Cậu không cần những ý tưởng điên rồ vậy đâu – chúng ta có thể làm một bộ phim về việc cậu làm cho một cô nàng nào đó có thai. Như vậy sẽ hiệu quả hơn đấy’. Và chúng tôi đã nghĩ có lẽ thế lại hay”.

Dĩ nhiên đó chính là ý tưởng đã khiến Knocked Up thành công ngoài sức tưởng tượng, bộ phim đã đưa phong cách diễn xuất của Rogen đến với khán giả toàn cầu. Phim của Apatow có thể ví như một sản phẩm thủ công tinh xảo. Anh chọn diễn viên và đề tài để phục vụ lớp khán giả trẻ nhưng trộn thêm vào đó các tình huống và phong cách hài sâu sắc để khiến lớp khán giả lớn tuổi hơn cũng phải mủi lòng. Đó là lý do khiến bộ phim hài hiếm hoi được dán nhãn R (cấm trẻ em dưới 17 tuổi) thu được 200 triệu USD trên phạm vi toàn thế giới.

Rogen nói tiếp: “Tôi không có bí quyết gì cho thể loại hài cả. Nhưng có một điều mà Judd đã dạy tôi đó là bạn lúc nào cũng nên bắt đầu bằng một câu chuyện có cảm xúc mà không cần thiết phải hài hước, nhưng đó phải là câu chuyện có thể tin được, thú vị và dĩ nhiên bạn phải rất hứng thú với nó. Ví dụ như trường hợp của Knocked Up – đó không hẳn là một bộ phim hài; bên trong nó còn có một bộ phim khác nghiêm túc hơn nhiều, bộ phim đó rất xúc động và chẳng có gì đáng cười cả. Đó cũng là điểm khởi đầu của chúng tôi. Với cách đặt vấn đề đơn giản và cảm xúc như vậy, chúng tôi pha trò vào đó, chúng tôi nghĩ nếu có thể làm bản thân mình cười được, thì những người khác cũng sẽ cười theo”.

Ngay từ thuở nhỏ, Rogen đã có khả năng khiến người xung quanh phải phá lên cười. Anh được sinh ra và lớn lên ở Vancouver trong một gia đình mà anh mô tả gồm “những người Xã hội chủ nghĩa Do Thái cấp tiến”. Anh bắt đầu sự nghiệp hài hước bằng những tiết mục tại quán Bar, các bữa tiệc, hoặc câu lạc bộ. Anh từng giành giải nhất trong một cuộc thi năng khiếu hài tại Vancouver khi mới 16 tuổi. Sau đó anh đã quyết định nam tiến.

Seth kể lại: “Khi tôi còn biểu diễn tự phát, có một tay diễn viên hài đã nổi lên nhờ trò đi ăn cắp ý tưởng của người khác. Có một lần nhân viên của hắn đã “chôm” tiết mục của tôi. Và rồi tiết mục này đã được hắn biểu diễn lại trong show truyền hình của Letterman hay của Leno gì đó ngay ngày hôm sau. Đó thực sự chỉ là tiết mục châm chích ngu ngốc về quân đội Thụy Sỹ”.

Không chỉ nổi tiếng nhờ phong cách diễn xuất độc đáo, giọng nói với âm điệu không lẫn vào đâu được của Seth cũng đã trở thành một chất liệu lý tưởng cho thể loại hoạt hình, mới đây anh tham gia lồng tiếng cho bộ phim Monsters vs Aliens nhưng trước đó Seth cũng đã xuất hiện trong thành phần diễn viên lồng tiếng cho Shrek 3, The Spiderwick Chronicles, Horton Hears a Who!Kung Fu Panda.

Hiện tại anh đang thực hiện một dự án cá nhân với tham vọng xây dựng lại hình tượng người anh hùng hư cấu The Green Hornet. Tháng Tư vừa qua cũng đánh dấu lần đầu tiên tên của Seth Rogen xuất hiện trong phim của một hãng phim lớn khác với sự ra mắt của Observe and Report. Đây là lần đầu tiên Seth hợp tác cùng hãng phim Warner Brothers, tất cả những phim theo phong cách của Apatow trước đây, bao gồm cả Pineapple Express, đều được Sony hoặc Universal sản xuất.

Seth cho biết: “Thật kỳ lạ. Sự nghiệp của tôi phát triển với một tốc độ không tưởng nổi. Tôi hy vọng nó không xuống dốc với một tốc độ tương tự. Ngay lúc này, mọi thứ không thể tốt hơn được nữa”.

Rogen luôn được biết đến với thân hình to béo quen thuộc, tuy nhiên anh đang tham gia một chương trình giảm cân hết sức khắc nghiệt để phù hợp với vai diễn The Green Hornet sắp tới. Anh nói đùa: “Nếu có ai biết hãng phim đã trả bao nhiêu cho các huấn luyện viên hình thể, thì họ cũng sẽ phải trả cho tôi bấy nhiêu để có thể béo lại”. Hiện tại Seth đã có bạn gái, nhưng liệu thân hình gọn gàng hơn của anh có thu hút sự chú ý của những cô gái khác?

Anh cười: “Cũng không hẳn đâu. Và cũng không đúng nếu nói phụ nữ chỉ thích những người có khiếu hài hước. Ý của họ là họ muốn một gã có khiếu hài hước, đồng thời thực sự đẹp trai. Nếu một cô gái phải chọn giữa tôi và Brad Pitt, cô ấy chắc chắn sẽ chọn Brad Pitt, mặc dù tôi hài hước hơn anh ấy rất nhiều”.

Phải thừa nhận Seth Rogen đang là một hiện tượng trong thể loại phim hài. Lại một thập kỷ nữa sắp qua đi, Hollywood có thể lại sắp chứng kiến một thế hệ diễn viên mới, thế nhưng mọi thứ với anh mới chỉ như sự khởi đầu và anh sẽ vẫn là một gương mặt nổi trội nhất, ít nhất là trong tương lai gần.

Theo TTVH/Telegraph

 
6 Comments

Posted by on 15/06/2009 in Interviews

 

Tags: ,

Phỏng vấn McG, đạo diễn Terminator Salvation

Tiếp quản loạt phim thuộc hàng kinh điển của thể loại hành động từ tay đạo diễn James Cameron, người đã từng gọi mình là “vua của thế giới”; chỉ đạo diễn xuất Christian Bale, một trong những ngôi sao điện ảnh tài năng, kén chọn và ăn khách nhất hiện nay,… có thể nói đó chính là những trở ngại lớn nhất mà vị đạo diễn với cái tên ngắn gọn McG buộc phải vượt qua trong phần 4 của loạt phim Terminator với nhan đề Salvation.

Trước khi thực hiện bộ phim bom tấn này, vốn liếng của McG trên ghế đạo diễn chỉ là những đoạn phim ca nhạc và số phim điện ảnh không đếm hết đầu ngón tay trên một bàn tay, thậm chí bộ phim gần đây nhất của anh, We Are Marshall, đã bị coi là một thất bại. Vì thế khi các nhà sản xuất đặt vào tay anh khoản đầu tư khổng lồ 200 triệu USD cho Terminator Salvation, nhiều người đã nghiêm túc coi đây là một cuộc phiêu lưu quá sức đối với đạo diễn McG.

Tuy nhiên trong quá trình thực hiện bộ phim, McG đã thể hiện được bản lĩnh của mình trong vai trò người lãnh đạo đoàn làm phim. Anh đã có cuộc trao đổi rất thẳng thắn với bậc cha chú James Cameron để mời ông vào vị trí cố vấn và cũng thể hiện chính kiến của mình đối với vụ tai tiếng ngôn từ của nam diễn viên chính Christian Bale.

Tập phim thứ tư của loạt Terminator lấy bối cảnh thời hậu tận thế, 14 năm sau khi cuộc chiến tranh hạt nhân nổ ra để kết thúc mạch truyện của 3 tập đầu tiên. Đạo quân người máy hủy diệt tự sinh sôi, lan tràn khắp thế giới, bắn giết hoặc bắt giữ người sống sót trong những thành phố đổ nát, hay trên những hoang mạc khô cằn. Chính trong bối cảnh u ám này, nhân vật chính John Connor (do Bale thủ vai) đã vùng lên lãnh đạo lực lượng nổi dậy để tham gia cuộc chiến không cân sức giữa con người và máy móc.

McG tiết lộ: “Tôi đã từng chẳng có chút hứng thú nào với Terminator 4. Tôi cho rằng cốt truyện của nó đã bắt đầu lạc lối so với những tập trước đó. Cameron luôn giữ quan điểm rằng ông đã kể xong câu chuyện trong 2 tập đầu tiên. Tuy nhiên mạch truyện mới về cuộc chiến tranh tương lai đã kích thích sự hứng thú của tôi”. McG đã đến gặp James Cameron đúng vào lúc ông đang trong quá trình thực hiện Avatar, bộ phim hành động đầu tiên của ông sau siêu phẩm Titanic.

McG nhớ lại: “Tôi muốn thể hiện sự kính trọng của mình, đồng thời cho ông ấy biết rằng 2 tập Terminator đầu tiên đã gây ảnh huởng rất lớn đối với tôi, và tôi muốn có được sự ủng hộ của ông ấy. Thế nhưng James đã không cho tôi sự ủng hộ đó, ông ấy nói: ‘Tôi muốn cậu làm ra được một bộ phim hay thay vì một bộ phim chán, tôi sẽ phải đọc kịch bản và xem bộ phim trước khi đưa ra quan điểm của mình’. Tôi đã trả lời: ‘Để công bằng, tôi cũng muốn ông làm ra được một Avatar thật hay thay vì một Avatar dở tệ và tôi cũng xin để dành sự đánh giá của mình cho đến khi được xem nó’. Sau đó cả hai chúng tôi đều cười phá lên và bắt tay nhau”.

McG được sinh ra tại Kalamazoo, Michigan với tên khai sinh Joseph McGinty Nichol. Anh nhận xét về tên khai sinh của mình: “Bạn sẽ chẳng bao giờ tiến xa được ở Hollywood với cái tên đó”. Anh cho biết bố mẹ đã gọi anh bằng cái tên ngắn gọn McG ngay từ ngày mới ra đời, và thừa nhận anh không thích tên khai sinh của mình: “Tôi ghét cay ghét đắng tên tôi. Đó là một cái tên ngu ngốc và khủng khiếp. Giờ đây, hơn lúc nào hết, nó thực sự là một vấn đề đối với tôi trong công việc làm phim, bởi phát âm của nó nghe cứ như thể tôi là một tên vô lại. Tôi là người đầu tiên nhận ra điều này, thế nhưng sẽ thật rẻ tiền nếu tôi cải tên, vậy nên tôi sẽ phải học cách sống chung với nó”.

Anh nói thêm: “Lúc nào tôi cũng tự nhủ tên tuổi của tôi không làm nên phim, mà chính phim sẽ làm nên tên tuổi của tôi. Nhưng dù sao tôi vẫn muốn được gọi là Steve hay một cái tên nào đó đại loại thế”.

Rắc rối khiến McG phải đau đầu nhất chính là vụ “khủng hoảng ngôn từ” của Christian Bale ngay trên trường quay của bộ phim. Một thành viên đoàn làm phim vô tình khiến Bale không thể tập trung nhập vai trong một cảnh quay quan trọng và ngôi sao này đã không ngần ngại sử dụng những từ ngữ tục tĩu nhất để sỉ vả thành viên đó. Cho đến tận bây giờ McG vẫn chưa hết xấu hổ khi vụ việc này bị thu âm và sau đó phát tán trên mạng internet.

Anh nói: “Tôi là người phải chịu trách nhiệm tất cả mọi việc. Trước hết, công việc của tôi là phải tạo ra một môi trường an toàn trên trường quay vào mọi lúc. Phải như vậy thì diễn viên mới có thể yên tâm thể hiện được mọi cung bậc của cảm xúc và luôn tin tưởng vào sự bất khả xâm phạm của trường quay. Vụ việc đã khiến tất cả chúng tôi suýt ‘mất đầu’ và căng thẳng trong suốt một thời gian dài”.

Lúc đó rõ ràng Christian đã không thể kìm nén được bản thân, tuy nhiên anh ấy thực sự là một người tốt. Đừng tố cáo anh ấy là người xấu trong khi anh ấy không phải như vậy. Anh ấy yêu thương gia đình, anh ấy không kiểu cách, anh ấy là một diễn viên tiêu biểu. Sự việc phát tán đoạn ghi âm trên internet là không thể tha thứ được và tôi xin được xấu hổ thay cho cả Hollywood khi để chuyện này xảy ra”.

Trở lại với Terminator Salvation, McG cho biết, anh coi đây là sự làm mới của loạt phim Terminator, giống như như Batman, Star Trek, hay James Bond, những loạt phim cũng đang được làm mới bởi các ngôi sao mới và đạo diễn mới.

Anh nói: “3 Tập đầu của Terminator đều có bối cảnh hiện tại, nơi những kẻ hủy đi ngược thời gian từ tương lai để săn lùng Sarah và John Connor. Tập phim của chúng tôi lại diễn ra vào thời kỳ hậu tận thế, tại thế giới mà James Cameron chỉ cho chúng ta thấy thoáng qua ở những tập phim trước. Trong thế giới đó, con người phải vật lộn để có được thức ăn, nhiên liệu, không những vậy họ còn bị săn lùng mọi lúc mọi nơi”.

Terminator Salvation còn ẩn chứa những cảnh báo về tác hại của môi trường cũng như sự nguy hiểm của vũ khí hủy diệt hàng loạt, tuy nhiên đạo diễn McG lại cho biết: “Bộ phim không được làm ra để thuyết giáo ai cả vì đây chỉ là phim giải trí mùa hè. Thế nhưng tôi nghĩ lý do khiến yếu tố hành động của bộ phim thành công và làm khán giả thỏa mãn chính là bối cảnh đặc biệt của nó, và dĩ nhiên là cả các tuyến nhân vật và khả năng diễn xuất của diễn viên”.

Tôi vẫn luôn coi khoảng thời gian cuối những năm 70 và đầu những năm 80 là thời kỳ vàng son của thể loại phim khoa học viễn tưởng, một loạt phim kinh điển thuộc thể loại này đã ra đời như Alien, Blade Runner và Terminator, tôi muốn tôn vinh giai đoạn vàng son này, thế nhưng cũng muốn tạo ra một ngôn ngữ mới. Tôi đã cố gắng thể hiện ra sự tôn trọng, sự hiểu biết của mình đối với những tập phim trước và làm hết sức mình để tiếp bước chúng, lĩnh hội chúng, làm mới chúng và tạo ra ngôn ngữ của riêng mình”.

Một điều tôi tự hào trên cương vị nhà làm phim đó là mọi người có thể không thích phim của tôi – đó là quyền của họ – nhưng tôi nghĩ tôi có dấu ấn riêng của mình. Tôi hy vọng mọi người có thể nhìn thấy dấu ấn đó ngày càng đậm nét. Tôi coi đó là một việc rất, rất nghiêm túc và tôi thiết tha được cải thiện và phát triển khả năng của mình”.

 
10 Comments

Posted by on 31/05/2009 in Interviews

 

Tags: , , , , ,

Ron Howard kể chuyện “đi vòng” trong quá trình thực hiện Angels and Demons

Đạo diễn Ron Howard biết trước ông sẽ tự chuốc lấy nhiều rủi ro khi chấp nhận công việc chỉ đạo Angels and Demons (Thiên thần và Ác quỷ), bộ phim thứ 2 của nhà văn trinh thám Dan Brown sau thành công mang tính hiện tượng của The Da Vinci Code (Mật mã Da Vinci).

Bối cảnh chủ yếu của tập truyện này là thành phố Rome, tuy nhiên ông đã chuẩn bị trước tinh thần để đón nhận những khó khăn mà Nhà thờ Công giáo sẽ gây ra cho đoàn làm phim, sau khi tổ chức tôn giáo lớn nhất thế giới này kịch liệt chỉ trích Da Vinci Code. Chính vì thế vị đạo diễn từng đoạt giải Oscar này đã không hề đặt ra bất cứ một kế hoạch A nào, mà thực hiện luôn phương án dự phòng.

Ông đi khảo sát bối cảnh bằng cách tự bỏ tiền túi để cùng một đoàn khách du lịch đến thăm tòa thánh Vatican. Ông đã phải đeo kính đen và đội mũ lưỡi trai để tránh bị phát hiện. Và khi bộ phim bắt đầu được bấm máy, ông đã vận dụng toàn bộ kỹ năng, kỹ xảo của hơn 50 năm hành nghề trong lĩnh vực điện ảnh để san phẳng những chuớng ngại trên con đường ông đi.

Ron Howard nói: “Tôi tự hào về những gì chúng tôi đã đạt được với bộ phim này, bởi chúng tôi đã vận dụng gần như tất cả các kỹ thuật thị giác trong điện ảnh, từ những kỹ thuật đơn sơ của một trăm năm trước, đến công nghệ số tối tân nhất hiện nay. Chúng tôi đã phải xây dựng một phim trường khổng lồ, thế nhưng vẫn phải quay ‘du kích’ một vài cảnh ở Rome và sử dụng phông nền xanh. Tôi rất mừng vì đây là bộ phim thứ 20 của tôi chứ không phải bộ phim thứ 2, bởi nó đòi hỏi phải lên kế hoạch kỹ lưỡng, phải nhìn bao quát trước mọi thứ, phải vận dụng nhiều kỹ thuật hình ảnh và phải ráp nối rất nhiều những mảnh ghép nhỏ. Về mặt kỹ thuật, bộ phim là một chiến công thực sự, còn về mặt thống kê, nó lại là một thách thức khủng khiếp, thế nhưng chúng tôi cũng đã biết cách để hoàn thành nó”.

Ron Howard thậm chí còn không cần xin phép để được quay phim tại một số nhà thờ nổi tiếng ở Rome vì ý thức được rất rõ ràng những ác cảm của Vatican đối với The Da Vinci Code và món đặc sản cocktail, gồm những thành phần: khoa học, tôn giáo, hiện thực và hư cấu, của nhà văn Dan Brown.

Vị đạo diễn 54 tuổi cho biết: “Chính sách của họ là bất hợp tác, vì thế chúng tôi chỉ hy vọng khi đặt chân xuống Rome, họ sẽ không ngay lập tức ra tay ngăn cản. Thực tế là họ đã không làm vậy trong phần lớn thời gian, tuy nhiên khi thực hiện một số cảnh quay tại những địa điểm được chính quyền thành phố cho phép, mà từ đó bạn có thể nhìn thấy một số nhà thờ ở phía sau, thì chúng tôi đã gặp phải rất nhiều rắc rối. Chúng tôi tin Vatican đã làm mọi cách để đuổi chúng tôi ra khỏi những địa điểm đó”.

Đoàn làm phim đã thực hiện những cảnh quay tại Rome trong vòng 1 tháng, trên những con đường của thành phố, tại Pantheon, Piazza del Popolo và Castel Sant Angelo, thế nhưng ngoài những cản trở từ phía Vatican, họ còn gặp phải những vấn đề từ chính khán giả hâm mộ, những người đã vây kín khu vực quay phim để ngắm nhìn những ngôi sao bằng xương bằng thịt. Chính vì thế, họ đã trở lại Los Angeles, nơi quảng trường Thánh Peter, đền thờ Sistine, Piazza Navona, cùng những đài, tháp, và các tác phẩm điêu khắc của Raphael, Michelangelo đều được tái hiện lại trên những trường quay của Hollywood.

Mặc dù Angels and Demons ra đời trước The Da Vinci Code trong loạt truyện trinh thám ăn khách của Dan Brown, và cũng đồng thời là chuyến phiêu lưu đầu tiên của giáo sư biểu tượng học, Robert Langdon, thế nhưng Howard lại quyết định chuyển thể quyển truyện này thành phần tiếp theo, trong đó Tom Hank tiếp tục thủ vai Langdon, với mái tóc ngắn hơn, để đương đầu với Illuminati, một tổ chức bí mật với những âm mưu thanh trừng đẫm máu.

Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp điện ảnh Howard làm một bộ phim thứ 2 về 1 nhân vật, ông nói: “Trước đây, tôi không bao giờ muốn làm điều đó, bởi tôi luôn hứng thú trong việc tìm tòi những điều mới mẻ. Thế nhưng, mặc dù Robert Langdon một lần nữa trở lại với vai trò trung tâm, bộ phim vẫn vô cùng khác biệt so với The Da Vinci Code, chính vì vậy tôi đã không có cảm giác mình đang thực hiện phần phim tiếp theo. Bộ phim này cần một giai điệu và một nhịp độ khác. Đây là một bộ phim ly kỳ, dựa trên một bí ẩn thú vị, trong khi đó, The Da Vinci Code lại đề cập nhiều đến quá khứ. Về khía cạnh chỉ đạo và hình ảnh, hai bộ phim này cũng hoàn toàn khác biệt”.

Mặc dù trong Angles and Demons, nhân vật chính Robert Langdon đứng về phía Nhà thờ Công giáo để chống lại những thế lực âm mưu tiêu diệt tổ chức tôn giáo này, thế nhưng giới chức nhà thờ vẫn tiếp tục chỉ trích bộ phim ngay từ khi nó còn chưa hoàn tất. Họ phản đối Brown vì đã viết nên một câu chuyện trong đó mô tả Nhà thờ làm cản bước tiến của khoa học bằng việc giết hại các nhà khoa học, đồng thời miêu tả vị trí Giáo Hoàng ở Vatican là một chức vụ khiến nhiều người sẵn sàng nhúng tay vào máu để đạt được nó. William Donohue, giáo chủ Liên minh Công giáo, còn cáo buộc câu chuyện đã thổi phồng lịch sử của tổ chức Illuminati, khi cho rằng tổ chức này chỉ tồn tại trong khoảng 1 thập kỷ, thay vì hàng thế kỷ, và Galileo chưa bao giờ là thành viên của tổ chức này.

Howard nói tiếp: “Tất cả sự phản đối này đều vang vọng từ chiến dịch chỉ trích Da Vinci Code. Tôi hy vọng ngoài việc cảnh báo những bê bối có thể xảy đến với Nhà thờ, bộ phim còn tái hiện được những giá trị tâm linh của nó. Tôi có những người bạn rất thân thiết theo Công giáo, khi hỏi họ về Da Vinci Code, họ có vẻ khó nói, nhưng khi hỏi họ về Angels and Demons, thì họ trả lời những vụ bê bối và bạo lực là một phần của lịch sử Nhà thờ, mà bạn có thể đọc được ngay trong thư viện của Vatican. Quyển sách đúng là đã hư cấu những gì liên quan đến đề tài này, thế nhưng nó hoàn toàn không hề có ý định làm tổn hại đến ai”.

Đã có khoảng 40 triệu người đọc quyển sách này, và gần như tất cả sẽ cau mày trước những sự thay đổi và lược bỏ mà Howard đã làm trong quá trình đưa câu chuyện lên màn ảnh rộng. Tuy nhiên ông đã không hề biện hộ quyết định của mình: “Tôi muốn được tự do hơn với tập phim này bởi nếu tôi nhận thức được một điều gì đó từ The Da Vinci Code, thì đó là một câu chuyện rất, rất tham vọng. Cốt truyện của nó rất phù hợp với thể loại tiểu thuyết, nhưng khi lên phim thì bạn buộc phải đơn giản hóa nó, với bộ phim này, tôi muốn thu hẹp sự tập trung lại”.

Nhà văn Dan Brown cũng vừa kết thúc tập truyện thứ ba về nhân vật Robert Langdon với nhan đề The Lost Symbol (Biểu tượng bị đánh mất). Quyển truyện này sẽ được xuất bản vào tháng Chín tới. Sẽ rất an toàn nếu đặt cửa Howard, Hanks và đoàn làm phim sẽ sớm tái ngộ để chuyển thể tập truyện này lên phim, cho dù chính Howard đã khẳng định ông chưa có ý tưởng gì về nội dung quyển sách.

Ông nói: “Dan không nói gì với tôi cả. Tôi biết là anh ấy đã quay lại, đào sâu câu chuyện hơn và chăm chút nó từng tý một. Tại lễ ra mắt bộ phim tại Rome, tất cả chúng tôi đều quây lấy anh ấy và liên tục chuốc rượu để anh ấy tiết lộ một chút về nội dung, nhưng anh ấy chẳng hề hé ra lấy một từ”.

TTVH/Telegraph

 
2 Comments

Posted by on 23/05/2009 in Interviews

 

Tags: ,

JJ Abrams tâm sự về Star Trek

Đạo diễn JJ Abrams đã được tin tưởng giao trách nhiệm thổi làn gió mới vào loạt phim Star Trek vốn đã là một phần quan trọng trong lòng nhiều thế hệ khán giả. Trong cuộc phỏng vấn này, anh đã tiết lộ những bí quyết để gây ấn tượng với các ngôi sao của loạt phim cũ, cũng như những khán giả trung thành của Star Trek (Trekkie) trên toàn thế giới.


Đó hoàn toàn không phải một công việc dễ dàng, nhưng nếu một ai đó có thể làm được, thì đối với quan chức của hãng phim Paramount, người đó chắc chắn phải là JJ Abrams.

Nhiệm vụ của anh là tạo ra một sức sống mới cho loạt phim Star Trek vốn đã trở thành kinh điển trong dòng phim khoa học viễn tưởng, không những vậy, anh còn phải có trách nhiệm gieo trồng một thế hệ Trekkie hoàn toàn mới. Đối với một đạo diễn từng gặt hái thành công ngay từ bộ phim điện ảnh đầu tay, Mission Impossible III, đây không thể là một nhiệm vụ bất khả thi.

Tôi đã muốn quay lại điểm xuất phát và có một sự bắt đầu hoàn toàn mới” Abrams cho biết trong buổi  lễ ra mắt tại Los Angeles, ngay sau khi những bài ca ngợi đầu tiên về bộ phim xuất hiện tại Mỹ. Với vai trò một nhà sản xuất và một đạo diễn, anh biết cần phải làm ra được một bộ phim vừa mới mẻ để phù hợp với thế hệ khán giả của thế kỷ 21, lại vừa có thể làm hài lòng những Trekkie bảo thủ, những người vốn lâu nay đã tôn sùng loạt phim Star Trek gốc như một biểu tượng của nền văn hóa đại chúng đương đại.

Tôi muốn lĩnh hội được tinh thần đã xuất hiện từ 43 năm trước và sử dụng nó để làm tập phim này. Nhưng về cơ bản, chúng tôi muốn bộ phim phải là của chúng tôi và không muốn bị ràng buộc quá nhiều với những luật lệ có tuổi đời lên đến nửa thế kỷ. Tinh thần đó có thể là nhiên liệu cho bộ phim, nhưng những chi tiết cụ thể thì cần phải là của chúng tôi”.

JJ Abrams đã tiếp tục hợp tác cùng đồng sản xuất loạt phim truyền hình Lost kiêm biên kịch Roberto Orci và Alex Kurtzman, những người đã viết kịch bản cho bộ phim Mission Impossible và loạt phim truyền hình Fringe cho anh. Abrams cho biết: “Tôi muốn họ viết ra một câu chuyện về nguồn gốc của James Kirk và Mr Spock, viết về những điều đã khiến họ mơ ước và hy vọng”.

Và bộ đôi biên kịch này đã bắt đầu câu chuyện bằng cuộc gặp gỡ giữa chàng trai trẻ đầy nổi loạn Kirk, con trai của một thuyền trưởng đã hy sinh tính mạng để bảo vệ một con tàu vũ trụ, và Spock, một con lai nửa người trái đất nửa người Vulcan, tại học viện Starfleet. Hai người đã cùng nhau gia nhập tàu Enterprise và trở thành đồng chí trong cuộc chiến đấu chống lại tên Thuyền trưởng Nero tàn bạo (do nam diễn viên Eric Bana thủ vai), kẻ muốn tiêu diệt những hành tinh liên bang, đặc biệt là Trái đất và Vulcan.

Để tạo mạch kết nối với loạt phim gốc, đạo diễn Abrams đã tiếp cận với 2 cựu chiến binh của Star Trek để tìm kiếm sự hợp tác, và nếu có thể, mời luôn họ góp mặt trong bộ phim của mình.

William Shatner, nam diễn viên đóng Thuyền trưởng Kirk trong loạt phim truyền hình gốc và 7 tập phim điện ảnh chuyển thể, đã không tỏ ra hứng thú với việc chỉ góp mặt mà muốn có một vai diễn theo đúng nghĩa. Abrams cho biết: “Một trong những vấn đề mà chúng tôi gặp phải là Thuyền trưởng Kirk đã bị giết trong tập phim điện ảnh thứ 7 và chúng tôi không biết làm cách nào để đưa ông ấy quay lại bởi chúng tôi tôn trọng tinh thần của Star Trek”. Shatner cũng từ chối luôn mong muốn gặp mặt của hậu thế 28 tuổi, Chris Pine, người vào vai Thuyền trưởng Kirk thời trẻ. Tuy nhiên ông đã gửi cho anh một lá thư chúc thành công.

Còn đối với Leonard Nimoy, 78 tuổi, người đã biến nhân vật Spock với khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc thành một trong những rường cột của loạt phim gốc và 6 tập phim điện ảnh, Abrams ngỏ ý muốn mời ông tham gia một vai diễn nhỏ nhưng khá quan trọng trong tập phim này, đồng thời cho ông xem một đoạn phim ngắn của nam diễn viên Zachary Quinto, người vào vai Spock lúc trẻ.

Nếu ông ấy cũng nói không, chúng tôi sẽ vô cùng thất vọng”, Abrams nói, “bởi vì cốt truyện xoay quanh Spock. Chúng tôi biết Leonard sẽ là một yếu tố chủ chốt cho câu chuyện này bởi khán giả hâm mộ thiết tha đến mức nếu chúng tôi không có được sự ban phúc nào từ những người tham gia loạt phim gốc, rất có thể họ sẽ quay lưng lại với tập phim của chúng tôi. Có vẻ như nhân vật Spock mới đã khiến ông ấn tượng, kiểu như thằng bé này trông cũng điên điên giống mình và chuẩn bị tham gia vào vai diễn mà mình đã đóng từ gần nửa thế kỷ trước”.

Nimoy cho biết, sau khi đọc kịch bản và xem đoạn phim ngắn của Quinto, ông đã không hề có một phút ngập ngừng nào khi nói lời chấp nhận. “Tôi nghĩ anh ta thật hoàn hảo,” Nimoy nói. “Rõ ràng anh ta đủ giống tôi để có thể thể hiện vai diễn thành công, và quan trọng hơn, anh ta trông thông minh và nội tâm, tôi nghĩ những tính chất đó rất phù hợp với nhân vật”.

JJ Abrams (chữ J đầu tiên là viết tắt của Jeffrey) hào hứng kể lại ngày đầu tiên của Nimoy trên trường quay: “Ông ấy bước ra với đôi tai nhọn, kiểu tóc đã được làm xong, phục trang cũng vậy, lúc đó tất cả chúng tôi đều quả quyết rằng Spock đang thực sự hiện hữu. Chúng tôi quay cảnh đầu tiên và ông bắt đầu đọc thoại, thế nhưng tôi thấy cần phải nói với ông vài điều. Tôi tiến lại gần ông, nhưng chợt sững lại: ‘Mình đang làm điều quái quỷ gì thế này, phải hướng dẫn cho Leonard Nimoy về cách thức của Spock sao?’ Thế là tôi nói: ‘Ông Nimoy, tôi có một vài ý tưởng này, nhưng tôi không biết phải nói với ông thế nào’. Thế là ông ấy túm lấy áo tôi và nói: ‘Nói đi, nói đi’. Ông ấy quả là một diễn viên vĩ đại và cũng là một người lịch thiệp, một cộng tác viên tuyệt vời”.

Nimoy và Quinto đã trở thành đôi bạn khá thân thiết. Quinto mất bố khi mới 7 tuổi, chính vì thế anh đã coi người bạn diễn lớn tuổi như bố mình. Anh nói: “Ông ấy rất giàu trải nghiệm và ông ấy rất chịu khó giúp đỡ mọi người. Quả là một cơ hội lớn đối với tôi khi được biết ông, cũng như nhân vật này” .

Giống như Nimoy, Quinto biết ăn nói, học rộng và có sẵn nền tảng sân khấu. Anh hiện đang tham gia một vai diễn chính trong loạt phim truyền hình ăn khách Heroes. Anh từng cho biết có thể cảm nhận được nhiều điểm tương đồng giữa Spock và tên giết người hàng loạt có hành tung bí ẩn Sylar trong Heroes. Anh nói: “Cả 2 nhân vật này đều phải nỗ lực để kiềm chế bản thân và cũng đều có sức mạnh bên trong nội tâm đầy cảm xúc”.

Chris Pine, người có bố là diễn viên Robert Pine đã khá quen mặt trên truyền hình vào những năm 70, lại có một dáng vẻ ngạo nghễ tự nhiên rất hợp với cá tính của nhân vật James Kirk lúc trẻ. Trước Star Trek, vai diễn lớn nhất của anh là trong bộ phim The Princess Diaries 2. Vai James Kirk đến với Pine đúng vào lúc anh có cơ hội được diễn xuất bên cạnh nam diễn viên từng đoạt giải Oscar, George Clooney, trong một bộ phim gai góc về đề tài tội phạm.

Tôi không biết phải chọn vai nào, tôi đã suy nghĩ rất lâu, rất nhiều,” Chris nhớ lại. “Nếu từ chối Star Strek, có thể trong 5 năm tới đây, tôi sẽ hối tiếc và ước giá như mình đã đồng ý. Điều tồi tệ đó có lẽ sẽ đeo đuổi mãi sự nghiệp của tôi – tôi sẽ luôn tự hỏi mình tại sao lại từ chối”.

Giờ đây anh đã gần như chắc chắn rằng mình đã lựa chọn đúng, bởi mặc dù vẫn chưa ai chính thức nói về những tập tiếp theo, thế nhưng tất cả nhân vật chính đều đã đặt bút ký lên bản hợp đồng diễn xuất trong ít nhất 2 tập phim nữa. Và sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu con tàu vũ trụ Enterprise tiếp tục tiến lên dũng mãnh trong nhiều năm sắp tới.

Theo Telegraph/TTVH

 
Leave a comment

Posted by on 15/05/2009 in Interviews

 

Tags: , , ,

Charlie Nguyễn: Phim chiến tranh cần nhất là sự chân thực

Charlie NguyenNhững bộ phim chiến tranh thường có cả giá trị nghệ thuật và giá trị lịch sử. Xem một bộ phim chiến tranh của một nền điện ảnh, người xem có thể cảm nhận được phần nào lý tưởng của cả một thế hệ cũng như tầm vóc của nền điện ảnh đó. Là một đạo diễn Việt Kiều về nước làm phim chưa lâu nhưng Charlie Nguyễn đã ghi dấu ấn với bộ phim Dòng máu anh hùng, một phim hành động dã sử với nền cảnh là cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp những năm đầu thế kỷ. Nhiều nhà phê bình đã đánh giá Dòng máu anh hùng là một trong số những tác phẩm nói về chiến tranh Việt Nam đáng được quan tâm. Đọc tiếp

 
1 Comment

Posted by on 13/05/2009 in Interviews

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 55 other followers