RSS

Category Archives: Interviews

Nguyễn Tranh – “…Vẫn còn đam mê quay phim lắm!”

Một Nguyễn Tranh luôn bận rộn

Một Nguyễn Tranh luôn bận rộn

Hẹn gặp anh Nguyễn Tranh thật khó! Bởi anh đắt “sô” và bận rộn kinh khủng. Nhưng cuối cùng thì cũng “tóm” được anh tại ngay giữa lòng Hà Nội. Và vào một dịp cũng thật đặc biệt: đúng một ngày sau lễ trao giải Cánh Diều Vàng 2008!

FilmcriticVN (FCVN): Không được Cánh Diều Vàng năm nay anh Tranh có buồn không?

Nguyễn Tranh (NT): (cười) Không, còn rất vui là đằng khác vì người được giải quay phim là K’Linh, người Nguyễn Tranh luôn coi là một đứa em, và cũng là bạn đồng nghiệp nữa. Với lại bạn bè, người thân cũng như báo chí khen ngợi hình ảnh phim Đẹp từng Cm lắm. Được vậy là tôi đã vui lắm rồi.

Đọc tiếp

 
1 Comment

Posted by on 08/05/2009 in Interviews

 

Võ Thiện Thanh: khi làm nhạc phim, cần nhất là thời gian…

vtt1

Trong nền âm nhạc đương đại Việt Nam, Võ Thiện Thanh là cái tên của những thể nghiệm đầy ấn tượng trong sáng tác, hòa âm. Với điện ảnh, anh cũng để lại dấu ấn của mình qua phần âm nhạc của các bộ phim 1735km, Sài Gòn tình ca , Nụ hôn thần chết và mới đây nhất là bộ phim hơi hướng thể loại phim ca nhạc Giải cứu thần chết. Làm nhạc phim ở Việt Nam có điều gì khác biệt, nhạc sỹ nghĩ gì về vai trò của mình trong phim, sự kết hợp giữa đạo diễn và nhạc sỹ đang tồn tại những vấn đề gì…Hãy cùng cr trò chuyện với nhạc sỹ Võ Thiện Thanh để hiểu thêm về hậu trường âm nhạc trong điện ảnh Việt Nam hiện nay.

+ Giải cứu thần chết được coi là một thử nghiệm khá thành công cho bước phổ biến phim ca nhạc Việt Nam. Điểm nào làm anh thấy tiếc nuối nhất khi thực hiện âm nhạc cho phim này?

- Khi làm một album, tôi có dư thời gian để nghe và kiểm tra. Nghe ở nhà,nghe trên xe , nghe quán. Nói chung là làm cho nó hoàn hảo và ít nhược điểm nhất. Cho nên khi xong một album tôi ít cảm thấy tiếc nuối vì giá như mình có thể làm tốt hơn.Còn khi làm nhạc phim, và nhất là phim nhựa để công chiếu vào dịp Tết,vì bối cảnh ở Việt Nam không thể có chuyện làm một phim kéo dài 2-3 năm,.(nếu như vậy nhà sản xuất sẽ phá sản),mà chỉ gói gọn trong 1 năm, nhưng thời gian thực sự chỉ 6 tháng. Tất cả mọi khâu chỉ dứt điểm trong 6 tháng. Và khi các khâu đã xong tới phần âm nhạc, chỉ vỏn vẹn hơn một tháng! Và phải xong trong khoảng thời gian đó bằng bất cứ giá nào! Và bạn cũng có thể hiểu được,khi xong nhạc phim,không hề có chuyện hài lòng tuyệt đối được, mà vấn đề là trong điều kiện không hoàn hảo bạn vẫn bảo đảm tính an toàn cho bộ phim về phần âm nhạc .

+ Theo anh, nhạc sỹ nói chung và nghề việc nhạc phim ở Việt Nam đã thực sự là một nghề được đánh giá và trân trọng ở Việt Nam chưa?  Thù lao cho nhạc sĩ  nhạc phim và cũng như sự ghi nhận tác phẩm âm nhạc trong phim đã làm anh yên tâm theo đuổi nghề nghiệp chưa?

- Nếu ở Hollywood các nhà sản xuất lớn và các đạo diễn lừng danh luôn luôn chọn cho mình một trong những cái tên : John Williams, John powell, Hans Zimmer, James Newton Howard, Ennio Morricone…để làm nhạc sỹ sáng tác nhạc phim. Ở Việt Nam cũng không ngoaị lệ. Đơn giản là với một vốn đầu tư khổng lồ như thế, họ cần sự an toàn  tuyệt đối từ mọi khâu. Nên nhớ là an toàn chứ không phải chỉ có “hay”! Quay sang Việt Nam, một năm có 3 phim nhựa chiếu Tết, và chỉ có 3 nhạc sĩ được chọn. Để nằm trong số các nhạc sĩ được các nhà sản xuất tin tưởng không phải dễ. Vấn đề không chỉ là trân trọng nữa mà tuyệt đối tin tưởng! Họ tin vào sự làm việc chắc chắn của anh hơn là sự bay bướm tùy hứng mà có thể đưa họ vào cơn ác mộng về thời gian! Và khi họ bỏ một số tiền lớn để làm một bộ phim, thù lao không là vấn đề lớn, mà vấn đề là tìm một nhạc sĩ mà họ có thể tin tưởng và mang lại sự an toàn tuyệt đối.

+ Là một nhạc sỹ có phong cách sáng tác đa dạng và chỗ đứng nghề nghiệp đáng nể, có thể nói,  nhạc phim chỉ là một phần trong công việc của anh. Có điểm nào anh chưa thấy hài lòng trong cách cách kết hợp công việc hiện nay?

- Không có lý do gì để không hài lòng cả, khi may mắn được các nhà sản xuất và đạo diễn tin tưởng. Vấn đề là làm sao tôi sắp xếp công việc để không làm gián đoạn quy trình của họ thôi! Cái tôi cần nhất là thời gian để làm nhạc phim. Nhưng trong bối cảnh Việt Nam, nếu thời gian thực hiện một bộ phim mà dài quá thì nhà sản xuất có nước phá sản! Cho nên tôi phải thích ứng thôi.

+ Anh cho rằng việc kết hợp giữa đạo diễn và nhạc sỹ nên bắt đầu như thế nào để hiệu quả công việc được cao hơn nữa?

- Tôi xem như là mối quan hệ bạn bè,nhưng đạo diễn là người đi tìm người bạn kia, và người bạn kia phải phù hợp với tính chất của phim anh ta.

+ Anh đánh giá nhạc phim Việt Nam hiện nay đang ở mức nào?

- Thật quá sớm để đánh giá,vì hàng năm chỉ lèo tèo vài phim chiếu Tết (không tính tới phim Truyền hình). Và chỉ vài người trong giới nhạc sĩ may mắn có điều kiện làm nhạc. Chúng tôi không thể tự khen nhau hay chê bai lẫn nhau. Nhưng điều mà chúng tôi luôn ý thức là phải luôn cập nhật để theo kịp trình độ của các nước. Nếu chúng tôi được làm việc trong điều kiện tốt hơn,đươc trả thù lao sao cho có thể mời một dàn nhạc giao hưởng đến thu thì lúc đó hãy nói đến hay dở.

+ Anh đã từng nói, đối tượng trong âm nhạc của anh là trí thức, vì họ định hướng thưởng thức âm nhạc và chịu chi tiền cho đĩa xịn. Nhưng điện ảnh thương mại thì hướng đến đại chúng khán giả, đặc biệt là những bộ phim vừa rồi thì hướng đến tuổi teen nhiều hơn. Như vậy có mâu thuẫn không?

- Khi làm nhạc phim, tôi là người làm dịch vụ, không phải người sản xuất, nên tôi phải thỏa mãn yêu cầu của chủ đầu tư. Khi mục tiêu của một bộ phim là tuổi teen thì đương nhiên âm nhạc trong phim phải dành riêng cho đối tượng này! Đó là chuyên nghiệp! Tất cả phải đồng bộ vì một mục tiêu.Nhưng khi tôi là nhà sản xuất cho album của tôi,đương nhiên tôi có quyền quyết định hòan toàn  mục tiêu  và đối tượng cho sản phẩm của mình. Hai vấn đề này khá rạch ròi!

+ Anh đã từng làm nhạc cho phim Sài Gòn tình ca, 1735km, Giải cứu thần chết…Không bàn về nội dung cũng như tầm ảnh hưởng của mỗi bộ phim, chỉ nói về âm nhạc, anh hài lòng với âm nhạc trong phim nào nhất, vì sao?

- Chưa hài lòng nhạc phim nào cả! Về nguyên do thì tôi đã nói ở trên.

+ Thách thức lớn nhất với anh khi làm nhạc trong phim?

- Diễn tả nội tâm. Tôi thích những đoạn nhạc như thế! Rất khó nhưng rất thú vị. Tiếc là tôi chưa gặp được phim nào nhiều chất bi.

+ Nhạc sỹ sáng tác nhạc phim nào khiến anh khâm phục nhất? Anh học được gì từ họ?

- Tất nhiên phải nghe nhiều tác giả mới là điều tốt. John Williams là bậc thầy phối khí.  Hans Zimmer, John Powell hay James Newton Howard rất tài tình trong sự kết hợp chất cổ điển và tiết tấu hiện đại… Ngoài ra sự lãng mạn quyến rũ của Ennio Morricone  đáng để những người mê nhạc phim quan tâm. Tôi nghe nhiều các bậc thầy nhạc phim ở Hollywood ,nhưng tối nào cũng xem Harry Porter trước khi ngủ. Phim này tôi xem hoài  không thấy chán. Nó mang tôi ra khỏi những suy nghĩ bận rộn của cuôc sống thường ngày để trở về tình cảm trong sáng và thần kỳ của thầy trò Harry Porter. Còn nhạc phim thì đầy hấp dẫn, mê hoặc và phục vụ cho sự đôc đáo của chủ đề chính.

+ Khi làm nhạc phim, ngoài đạo diễn, anh tham khảo ý kiến của ai để tác phẩm của mình tốt hơn?

- Không ai khác ngoài chúng tôi, vì hơn ai hết, chúng tôi là ngưòi biết mình đang làm gì và muốn gì.

+ Nếu làm phim âm nhạc, anh nghĩ hướng chọn ca sỹ rồi đào tạo diễn xuất hay đào tạo thanh nhạc cho diễn viên sẽ dễ thành công hơn?

- Theo tôi thì nên kết hợp cả hai, vì trên hết là hiệu quả của phim.

+ Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện.

 
1 Comment

Posted by on 05/05/2009 in Interviews

 

Tình ca Tokyo, đừng từ bỏ những hy vọng dù là nhỏ nhất!

Thể loại: Drama
Thời lượng: 121 phút
Đạo diễn: Kiyoshi Kurosawa
Diễn viên:
Haruka Igawa
Kai Inowaki
Teruyuki Kagawa
Kyoko Koizumi
Yu Koyanagi

Tokyo Sonata (tạm dịch Tình ca Tokyo), tác phẩm hợp tác của điện ảnh Nhật, Hà Lan và Hồng Kông đã vượt qua hàng loạt bộ phim bom tấn của điện ảnh Hàn Quốc, Trung Quốc chiến thắng giải phim hay nhất của Liên hoan phim quốc tế Hồng Kông lần thứ 33.  Tác giả kịch bản của bộ phim cũng được vinh danh ở hạng mục biên kịch xuất sắc nhất.

Từ một câu chuyện mang thông điệp xã hội…

Xuất hiện khá lặng lẽ, Tình ca Tokyo là tác phẩm mở đầu cho thời kỳ thôi làm phim kinh dị của đạo diễn hàng đầu Nhật Bản Kiyoshi Kurosawa. Bộ phim là một câu chuyện gia đình rất đỗi bình thường nhưng chứa đựng nguồn sức mạnh đáng kinh ngạc từ những điều chua xót, hài hước và niềm hy vọng luôn tồn tại trong mỗi con người.

tokyosonataPhim xoay quanh cuộc sống thường ngày của một gia đình Nhật Bàn điển hình. Người cha Ryuhei Sasaki (Teruyuki Kagawa đóng) là một thương gia Nhật Bản mải mê với công việc để đảm bảo cuộc sống gia đình. Vợ ông, Megumi ((Kyoko Koizumi) một bà nội trợ Nhật Bản chính hiệu,  một mình đảm đương việc trông coi nhà cửa và chăm sóc hai cậu con trai. Con trai  lớn là Takashi (Yu Koyanagi) luôn thể hiện vẻ ngoài gan lỳ bất cần. Cậu út Kenji (Kai Inowaki) yếu đuối, nhạy cảm, luôn lén lút tập đàn piano vì sợ sự phản đối kịch liệt của ông bố.

Nhìn bề ngoài, đó là một gia đình kiểu mẫu, mỗi người đều cố gắng sống đúng chuẩn mực của mình. Nhưng thực sự, cả bốn người trong gia đình đều có những vấn đề về giao tiếp. Họ không tìm ra cách để nói lên những điều mình mong muốn. Tất cả đều bị kìm nén dưới vẻ ngoài bình thản, trật tự. Mọi việc trở nên rắc rối khi Ryuhei, trụ cột kinh tế, điểm tựa tinh thần của gia đình bị mất việc. Quá xấu hổ, ông đã giấu kín mọi người trong gia đình, cố làm ra vẻ bình thường. Hàng ngày, ông rời nhà nhưng không đến văn phòng mà “ẩn nấp” ở công viên, ở những quán ăn từ thiện…Vợ ông, Megumi luôn cảm thấy mình không hạnh phúc mà không hiểu lý do tại sao. Nhịp sống đều đều đã rút kiệt sức lực của bà. Rồi khi bắt gặp chồng mình xin soup miễn phí, bà không chấp nhận việc đó, không muốn nhìn mặt chồng nữa. Hai cậu con trai cũng rơi vào trạng thái không muốn chia sẻ với những người thân…

Bộ phim mang màu sắc tâm lý rất đặc trưng của văn hóa Nhật Bản. Mới nghe qua nội dung, người đọc dễ hình dung đây là một bộ phim bi kịch khi nhân vật nào cũng vùng vẫy trong những bế tắc của mình. Nhưng điểm đặc sắc chính là cách kể chuyện của Kiyoshi Kurosawa không rơi vào bi kịch tận cùng hay sự hài hước ở mức đơn giản. Từ bối cảnh giản dị trong sáng, đa số những cảnh quay trung cảnh thể hiện điểm nhìn khách quan, lối diễn xuất nhẹ nhàng bình thản của diễn viên…đã khiến cho khán giả tham gia vào câu chuyện, đồng cảm với những suy nghĩ của nhân vật. Không còn thấy bóng dáng của phong cách kinh dị trước đó như Curu và Pulse trong Tokyo Sonata mà chỉ thấy một khả năng bóc tách tâm lý nhân vật rất tinh tế của Kiyoshi Kurosawa.

Có thể nói sự hấp dẫn của bộ phim không thể hiện nhiều ở nghệ thuật thể hiện mà chính là ở vấn đề mà bộ phim đã nêu ra. Đạo diễn đã thành công khi tạo dựng được một không khí chân thực của nỗi thất vọng tuổi trung niên. Chúng ta sẽ làm gì khi mãi mới nhận ra rằng, tất cả những gì mình lựa chọn, mình cố gắng cho một tương lai tốt đẹp hơn chỉ là ảo tưởng không hơn không kém? Đạo diễn Kurosawa trong lời phát biểu khi thay mặt nhóm tác giả nhận giải thưởng biên kịch xuất sắc nhất đã thổ lộ “câu chuyện nêu lên vấn đề của một gia đình bình thường đang sống tại Nhật Bản nhưng vấn đề đó đã không chủ đe dọa đến cuộc sống của người Nhật mà còn tác động đến mọi người, mọi nơi trên thế giới.”

…đến một cách làm mới của đạo diễn Kurosawa

Giá trị của bộ phim Tokyo Sonate đã được ghi nhận bằng một giải thưởng điện ảnh danh giá. Nhưng muốn biết quá trình đạo diễn tư duy về bộ phim diễn ra như thế nào, hãy cùng trò chuyện đạo diễn Kurosawa.

Khi kịch bản bộ phim đến tay ông, ông đã hình dung ngay thể loại phim mình sẽ làm chưa?
Lần đầu tiếp xúc với kịch bản, tôi chưa có được sự hình dung chi tiết là mình sẽ làm gì. Nhưng bạn biết đấy, trước đó tôi đã có kinh nghiệm làm phim kinh dị rồi và cũng gây được ấn tượng cho người xem ở thể loại phim đó.  Vì thế lần sau này, tôi muốn bộ phim của mình phải có màu sắc khác đi, càng khác với thể loại phim kinh dị càng tốt. Tôi đã chia sẻ với nhà sản xuất của tôi những suy nghĩ như vậy. Ông ấy đã mua một kịch bản drama, một bi kịch gia đình rất sâu sắc. Và tôi nghĩ là mình muốn làm nó.

Một trong những khía cạnh mà bộ phim phản ánh là mảng đời sống của những người thất nghiệp với số lượng ngày càng tăng lên ở các thành phố lớn. Ông có cho rằng đây là cái nhìn toàn cảnh về những mảnh đời có thật của Tokyo? Ông đã phỏng vấn ai trong số những người này?
Thú thực là tôi chưa thể phỏng vấn những người gia cư, thất nghiệp trên đường phố Tokyo nhưng tôi thực sự là đã nghe rất nhiều về họ. Cũng có nhiều quyển sách hay điều tra xã hội về cộng đồng này, tôi đọc và tìm xem mình sẽ đưa thêm những chi tiết gì vào phim. Tôi quay bộ phim này cách đây đã một năm, đến giờ tôi cho rằng cộng đồng thất nghiệp đã có ít nhiều thay đổi. Thái độ của người Nhật với hiện tượng này cũng có nhiều thay đổi. Mọi người không quá sock khi rơi vào tình cảnh này nữa, vì thất nghiệp có thể đến với bất cứ ai. Người thất nghiệp sẽ không phải giấu diếm gia đình bằng mọi giá như những gì bạn xem trong phim. Nhưng tôi vẫn cho rằng, thất nghiệp vẫn là chuyện cũ rích.

Trong một bài báo về bộ phim, tác giả bài viết cố gắng tìm ra những điểm chung giữa Tokyo Sonata và những phim kinh dị trước đó của ông. Liệu những kỹ thuật làm phim trước đây của ông có bị bỏ quên trong bộ phim này không hay ông vận tận dụng những kỹ thuật cũ vào bộ phim theo cách ít người nhận ra nhất?
Khi làm Tokyo Sonata, tôi luôn ý thức được rằng, mình không làm phim kinh dị nên không phải tìm cách tìm cách gia tăng nỗi sợ hãi. Tôi thường tưởng tượng trong đầu từng cảnh quay của bộ phim sắp sửa quay, chuyển động của các nhân vật trong nền cảnh thậm chí ngay trước khi tôi vẽ ra storyboard. Càng tưởng tượng rõ ràng sẽ càng dễ tìm ra cách cho các vật thể chuyển động trong khung hình.  Có một số yếu tố không thể thấy rõ trong khuôn hình nhưng sẽ được thể hiện qua ánh sáng, bóng mờ, gió, thậm chỉ cả âm thanh. Ở bất kỳ thể loại phim nào, người đạo diễn cũng cần ý thức về vấn đề đó. Tôi cũng vẫn thể hiện cách làm của mình cho phù hợp với từng bộ phim.

Ông đã xem phiên bản phim kinh dị Pulse do điện ảnh Mỹ thực hiện chưa? Cảm giác của ông như thế nào?

Tôi chưa có dịp xem, tôi thực sự muốn xem nó. Nhưng thẳng thắn mà nói công ty làm lại bộ phim đó không hề thông báo gì với tôi về quá trình thực hiện. Họ mua bản quyền qua hãng sản xuất và cứ thế thực hiện thôi, không biết lúc nào tôi có cơ hội được xem đây?

Tokyo Sonata được đón nhận như thế nào ở Nhật Bản?
Tôi không có những phân tích khách quan về những phản ứng của khán giả Nhật Bản nhưng chắc chắn không nhiều đâu. Tôi nghĩ điều đó cũng dễ hiểu với phong cách của bộ phim. Ở Nhật Bản chỉ có một số ít các bộ phim trở thành quả bom tấn với ý nghĩa về mặt doanh thu, trong khi điện ảnh đích thực đôi khi không có đông đảo khán giả. Cũng có lúc điện ảnh không phải là cảm xúc, là hồn của một dân tộc mà đơn thuần là một loại hình nghệ thuật mang lại niềm vui cho mọi người.

Nhưng bộ phim này của ông được coi là một bản miêu tả khá chân thực về Nhật Bản đương đại. Nếu nói như vậy, định hướng bộ phim này của ông sẽ là thị trường quốc tế chứ không phải khán giả nhà, những người không có nhiều hứng thú lắm?
Không thể nói như vậy được. Đến giờ tôi vẫn chưa nhận được những lời phàn nàn về việc định hướng khán giả thiên lệch hay có những dụng ý sai khác đi so với mục đích của người làm phim.  Gia đình nhỏ trong bộ phim của tôi rất thực tế, một kiểu gia đình điển hình Nhật Bản nhưng cũng không thể đại diện cho một nền văn hóa hay dân tộc Nhật Bản, bao gồm cả tôi trong đó. Tôi cũng lo lắng những khán giả nước ngoài sẽ phản ứng thế nào về bức chân dung này. Họ có hiểu được những lo lắng mà những gia đình kiểu Nhật hiện nay đang phải đối mặt hay không. Nhưng chính qua liên hoan phim lần này, khi tôi quan sát phản ứng của khán giả,  tôi đã nhận ra được sức mạnh quốc tế của phim ảnh. Không có quá nhiều trở ngại để khán giả nước này hiểu được bộ phim của nước khác. Thậm chí khán giả nước ngoài còn có thể tạo nên “sự cộng hưởng” trong cách hiểu một bộ phim. Điều này đã củng cố niềm tin vào sức mạnh phim ảnh của tôi.

Dưới góc nhìn của một khán giả Mỹ, tôi nhận thấy những điều mà bộ phim thể hiện có nhiều điểm tương đồng với xã hội của chúng tôi. Ông nghĩ thế nào về sự khác biệt của gia đình kiểu Nhật với thế giới?
Tôi không chắc những khán giả Mỹ nhìn nhận bộ phim theo cách nào. Nhưng tôi nghĩ điểm khác biệt lớn nhất là dường như các thành viên trong gia đình Nhật Bản tìm cách giao tiếp với nhau khó khăn hơn. Bạn có thể thấy mỗi người có rất nhiều điều muốn nói nhưng họ đã giấu kín trong lòng. Thậm chí ngay cả khi họ cùng ăn tối với nhau, cậu con trai nhỏ muốn chơi dương cầm nhưng phải rất lâu sau cậu bé mới dám nói ra điều đó. Tôi nghĩ kiểu gia đình đó khác nhiều so với những gì mọi người thường nghĩ về một gia đình chia sẻ kiểu truyền thống, cũng là kiểu gia đình hiếm gặp.

Phần hai của bộ phim có nhịp điệu nhanh hơn hẳn phần đầu tiên. Nhịp phim này liệu có bị ảnh hưởng bởi tốc độ trong kịch bản. Với cách tiến triển như vậy ông muốn làm nổi bật điều gì?
Đúng, đó là nhịp điệu do kịch bản tạo nên. Tôi nghĩ rằng không nên thay đổi giọng điệu của phim, Tôi luôn muốn bộ phim của mình làm có kịch tính tăng dần theo thời gian, mâu thuẫn được đẩy lên đỉnh điểm đến khi kết thúc phim. Nếu hoàn toàn phát triển câu chuyện giống như mọi việc diễn ra tự nhiên ngoài cuộc sống sẽ khó tạo nên sự hấp dẫn. Chính vì vậy tôi có chêm xen một số cảnh kịch tính hơn.

Việc đạo diễn bộ phim này có ảnh hưởng như thế nào đến những bộ phim tiếp theo của ông?
Thành công của bộ phim cho tôi niềm tin rằng tôi có thể thử một số thứ mới lạ và thành công với những thử nghiệm đó. Hiện nay, tôi tràn trề cảm hứng để ra ngoài, tìm một câu chuyện mới, những điều mới lạ và làm bộ phim mới. Phim tiếp theo của tôi có thể sẽ rất khác so với những phim kinh dị trước đó của tôi hay khác hẳn với Tokyo Sonata.

Vậy là ông chưa quyết định sẽ làm bộ phim mới?
Tiếc là hiện nay tôi chưa có gì để công bố nhưng tôi vẫn đang tiến hành một số dự án, hy vọng sẽ sớm được thực hiện.

Tham khảo

www.nwfilmforum.org/live/collection/press/885

http://daily.greencine.com/archives/007381.html

www.undertheradarmag.com/…/kiyoshi_kurosawa/

 
Leave a comment

Posted by on 29/04/2009 in Features, Interviews

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 55 other followers