Thể loại: Tâm lý
Đạo diễn: Stephane Gauger
Diễn viên: Quỳnh Hoa, Vân Trang, Khương Ngọc

Khá hơn hẳn Vũ điệu đam mê về câu chuyện và diễn xuất, nhưng Sài Gòn Yo vẫn chưa thể hoàn toàn thuyết phục người xem, cho dù công bằng mà nói, đây là một bộ phim có…
Hình thức không đến nỗi nào
Dù là một phim kinh phí thấp, được quay bằng máy kỹ thuật số cầm tay song Sài Gòn Yo vẫn đảm bảo chuẩn âm thanh và hình ảnh của một bộ phim chuyên nghiệp. Ánh sáng của phim khá đẹp, những cảnh quay trong phòng tối vẫn được đảm bảo về độ nét và sự chân thực của khung hình. Quay phim cũng chịu khó tìm tòi nhiều khung hình ấn tượng của Sài Gòn nên đã đưa đến cho người xem những hình ảnh sống động về những buổi chơi đêm, các buổi biểu diễn đường phố hay một lớp học múa lụa ngoài trời thú vị. Máy cầm tay của Stephane lần này không chơi vơi, chao đảo đến mức khó chịu như trong Cú và se sẻ nên khán giả không thấy chóng mặt, dễ dàng theo dõi câu chuyện hơn.
Các cảnh vũ đạo của phim cũng được dàn dựng khá sáng tạo và ngẫu hứng theo đúng tinh thần Hip Hop. Kỹ thuật nhảy điêu luyện của Quỳnh Hoa, Anh Hiền, Zen4… với sự dàn dựng của Ricky Cole – một vũ công đẳng cấp quốc tế đã phát huy hiệu quả. Tuy nhiên, việc lạm dụng quá nhiều cận cảnh và kỹ thuật slow motion đã khiến sức hấp dẫn của các bước nhảy và kịch tính các trận đấu giảm đi đôi phần. Nhưng bù vào đó là không khí căng thẳng từ vẻ mặt lạnh lùng, hầm hố của những vũ công, giúp người xem hình dung rõ hơn về thực tế của Hip Hop Sài Gòn hiện đại.
Cũng không thể phủ nhận vẻ tự nhiên đáng yêu của các diễn viên trong phim. Bấm máy trước Cô dâu đại chiến hay Bóng ma học đường khá lâu, sự xuất hiện của Vân Trang hay Elly Trần tuy còn bỡ ngỡ nhưng cũng tạo được ít nhiều sự thích thú. Nụ cười rạng rỡ của Vân Trang, nét ngỗ nghịch đáng yêu của Quỳnh Hoa, sự điệu đà phù phiếm của cô tiểu thư Elly hay vẻ đẹp trai công tử của Khương Ngọc đều tạo nên cảm giác chân thật.
Phim cũng gây được ấn tượng nhờ hàng loạt những ca khúc Rap Việt có phần lời và giai điệu khá dễ thương của những đại diện Hip Hop Sài thành như Suboi, Rapsoul, Trúc Duy… sáng tác. Vì thế, xét về mặt hình ảnh hay âm thanh, Sài Gòn Yo rất dễ gây cảm xúc, hoàn toàn đạt chuẩn để phát hành ở nước ngoài. Chỉ có điều…
Nội dung phim rời rạc
Nếu ai đã từng yêu mến lối kể chuyện giản dị nhưng xúc động của Cú và se sẻ thì sẽ thấy ít nhiều nuối tiếc với câu chuyện có quá nhiều lát cắt nhưng không có lát cắt nào nổi bật của Sài Gòn Yo.

Nhân vật Mai của Vân Trang dù được xếp là nhân vật chính nhưng đất diễn khá hạn hẹp. Mai là một cô gái trẻ đam mê múa lụa, thất bại trong vòng thi tuyển vào trường, đi làm quán cơm, tiếp thị rồi gặp Kim, dễ dàng bị cuốn vào những đam mê và cả bi kịch tình yêu của cô bạn này. Xung quanh Mai có những người tốt, thật tốt như ông chủ cho thuê trọ, anh chàng Do Boy của trưởng nhóm Saigon Fresh, đám trẻ con học múa luạ dễ thương vô cùng… và cũng có những người xấu, thật xấu như nhóm nhảy đến từ… Hà Nội, hở ra lúc nào là thấy gây gổ lúc đó.
Thế nhưng, sự kết nối giữa những câu chuyện thú vị ấy lại khá yếu ớt. Nhiều lần, tình huống đang ở cao trào thì không được giải quyết đến tận cùng mà lại chuyển sang hướng khác khiến người xem hụt hẫng. Mai và Do Boy tình cờ gặp được Kim trong vũ trường ngay khi cô bị ngất vì sốc thuốc. Bác chủ nhà trọ đột nhiên thông cảm với Kim sau đêm Mai mang cô bé về nhà. Nhóm nhảy có lại được chỗ tập chỉ sau một buổi nói chuyện của bác chủ nhà – vốn là một nghệ sỹ lớn với những mối quan hệ quen biết. Mai cũng có được cơ hội mới vì sự giúp đỡ kiểu đó… Tất cả khó khăn của nhân vật chính được giải quyết dễ dàng đến mức họ không có cơ hội để chứng tỏ nỗ lực, sự thay đổi hay trưởng thành sau mỗi biến cố.
Điểm cộng đáng kể nhất của kịch bản chính là lối thoại tự nhiên, sống động của các nhân vật. Stephane là người viết kịch bản, nhưng người viết thoại là một ghost writer (người viết giấu mặt) dân Sài Gòn chính hiệu. Sau đó, thoại tiếp tục được các diễn viên chỉnh sửa, thêm thắt cho gần với tính cách nhân vật nhất.
Một tiếp nối tình yêu đẹp chưa trọn vẹn
Nếu ai đó đã từng yêu mến sự giản dị của Cú và se sẻ, chắc sẽ có ít nhiều hụt hẫng khi đến với Sài Gòn Yo. Có cảm giác đạo diễn vẫn mâu thuẫn giữa việc muốn thực hiện một bộ phim cho đông đảo khán giả trẻ với việc thể hiện điểm nhìn của anh – một người đi xa về, đang cố tìm hiểu sâu hơn về đời sống Sài Gòn.

Sài Gòn Yo đáng lẽ sẽ đến với khán giả dễ dàng hơn nếu như không sa đà vào quá nhiều chi tiết để rồi tạo nên một cốt truyện khá thiếu logic. Dù những nhà làm phim đã nói rằng bộ phim không có tham vọng khái quát hay đưa ra những thông điệp quá lớn lao về những người trẻ ngày hôm nay, mà đơn giản như những lát cắt nhanh, gọn từ những gì mà rất có thể chúng ta vẫn từng chứng kiến nhưng dễ bỏ qua … Song trên thực tế những lát cắt ấy chưa đủ sức mạnh mà bị tản mạn bởi đạo diễn đã quá tham chi tiết.
Stephane Gauger cũng đã quá sức khi cố gắng dung hòa tính cách Mỹ của mình với khát khao được công nhận mình là người Việt. Màn trống hội, múa lụa không mấy ăn nhập với những điệu nhảy Hip Hop mạnh mẽ, ngẫu hứng, vì thế, phần nào làm những câu chuyện của các nhân vật chính rẽ theo những hướng khác nhau.
Một điều đáng tiếc nữa là trong Sài Gòn Yo xuất hiện một loạt quảng cáo của Samsung hay cà phê Highlands được cài cắm một cách khá lộ liễu và gây phản cảm đa phần khán giả. Vân Trang dù có được vẻ tươi tắn và nụ cười kiểu Tăng Thanh Hà nhưng sự thiếu tiết chế trong diễn xuất khiến người đẹp thua hẳn những diễn viên không chuyên như Quỳnh Hoa, Anh Hiền…
Cũng không thể phủ nhận sự ấm áp mà Stephane đã truyền cho người xem qua các thước phim, nhưng như thế là chưa đủ. Hy vọng trong tương lai, Stephane Gauger sẽ tìm được cho mình một lối kể chuyện đặc sắc hơn, để người xem không chỉ bị thuyết phục bởi sự nhân hậu mà còn thấy ở anh một cái đầu lạnh cần thiết của người đạo diễn.
Bài viết trên tạp chí 2! số 207
Like this:
Be the first to like this post.