Diễn biến: Tay tài xế vô danh do Ryan Gosling thủ vai cố gắng chạy trốn khỏi hiện trường vụ án, trong khi một chiếc xe bí ẩn khác đang đuổi theo và tìm cách cản trở anh.
Đằng sau tay lái: Cảnh rượt đuổi trong bộ phim chỉ kéo dài hơn một phút nhưng đem đến cảm giác đầy phấn khích. Bằng cách chạy giật lùi, Ryan Gosling đã khích cho đối phương hăng máu, lao vào anh và đâm thẳng vào đầu dải phân cảnh.
Hãy thử xem các sao nói gì trước và sau mỗi ‘thảm họa’ điện ảnh nhé.
*Sandra Bullock nói về Speed 2: Cruise Control (1997)
Tháng 4/1997: Tôi rất muốn thực hiện bộ phim này, tôi muốn mọi thứ phải diễn ra thật hoàn hảo. Tôi muốn một câu chuyện phim hấp dẫn, và quả thực là bộ phim đúng như vậy.
Tháng 5/2009: Tôi luôn kiểm soát mọi điều mình làm. Chưa từng có tiền lệ ai đó nói với tôi rằng, “Cô phải diễn thế này thế nọ,” ngoại trừ bộ phim Speed 2. Tôi thực sự ước mình chưa từng tham gia vào dự án đó.
Poster chưa chắc đã nói được lên rằng phim hay hay phim dở, nhưng những thành phẩm dưới đây thì quả là “í ẹ”!
1 – The King’s Speech (2010)
Có thể The King’s Speech đã giành được 4 giải Oscar (trong đó có giải Phim truyện xuất sắc nhất) nhưng mẫu poster này hoàn toàn không xứng đáng với tầm vóc của bộ phim. Mẫu poster như một tác phẩm photoshop được thực hiện qua loa: gương mặt của 3 nhân vật nhìn về 3 hướng không đồng nhất, và có lẽ người ta nên cho Helena Bonham Carter chải tóc kỹ càng hơn.
Tiếp tục loạt bài viết về những cái kết phim bi thảm từ lần trước, bài viết sẽ tiết lộ kết thúc của các bộ phim được nêu tên, nên nếu như chưa xem bộ phim nào dưới đây thì các bạn hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé!
6. The Wicker Man (1973)
Kết phim buồn: Chỉ vì muốn cứu mạng một bé gái mà viên cảnh sát Howie phải dây dưa với một bọn cuồng tín trên đảo. Kết cục? Ông bị thiêu sống, sau khi biết được chính cô bé cũng là đồng phạm với lũ điên kia.
Dư âm ám ảnh: Mòn mỏi chờ đợi suốt cả phim chỉ để được nhìn thấy bọn cuồng tín bị trừng phạt thích đáng, cuối cùng khán giả hiểu rằng sẽ chẳng có chuyện “cái ác phải bị tiêu diệt”. Ngược lại, họ phải chứng kiến cái chết ghê rợn của nhân vật chính. Read the rest of this entry »
Loạt bài viết sẽ tiết lộ kết thúc của các bộ phim được nêu tên, nên nếu như chưa xem bộ phim nào dưới đây thì các độc giả hãy cân nhắc thật kỹ trước khi đọc nhé!
1. Titanic (1997)
Kết phim buồn: Có thể phim hơi sến, nhưng đã vô cùng thành công trong việc lấy nước mắt khán giả. Trong khi nàng Rose cố bám víu vào tấm ván gỗ để chờ được cứu mạng thì chàng Jack tội nghiệp đã chết cóng giữa lòng biển khơi lạnh lẽo. Dư âm ám ảnh: Chân tình chưa hẳn có thể giúp con người ta vượt qua được mọi thứ. Chí ít là cũng không thể vượt qua được tảng băng trôi khổng lồ. Read the rest of this entry »
Thể loại: Tâm lý / Lãng mạn Đạo diễn: Nguyễn Nghiêm Đăng Tuấn Diễn viên: Khánh Trình, Dương Yến Ngọc
Năm 2004 – 2005, tôi không quan tâm chút nào đến phim ảnh nói chung, tuy nhiên tôi nghe nói có một bộ phim tên như vậy. Tôi cũng đã thử tìm xem có rạp nào ở Hà Nội chiếu hay không, thế nhưng đâu như nó chỉ được chiếu vài buổi theo dạng vé “mời” cho sinh viên xem ở CLB văn hoá thanh niên hồ Thiền Quang. Có lẽ các bạn trẻ ở thủ đô bây giờ không tưởng tượng được kiểu chiếu phim đó, có lẽ tôi thuộc vào cái thế hệ cuối cùng được chứng kiến kiểu chiếu phim bao cấp ấy ở cái đô thị cấp đặc biệt này, trong cái thế kỷ 21 tối tân này (có bạn thậm chí bộc bạch là từ lúc đủ lớn để biết đi xem phim, bạn chưa đi xem rạp nào khác ngoài MegaStar). Đấy vẫn còn là thời kỳ của internet dial-up tít te tạch xè, tốn chắc cả trăm nghìn tiền cước chỉ để download 1 bài hát 4mb vì nó đồng nghĩa với việc buôn điện thoại chừng 4-6 tiếng (mẹ của bạn không thể gọi điện cho bố bạn trong thời gian đó, đương nhiên!). Đó là một thời kỳ nguyên thuỷ hoang dã văn hoá và điện ảnh Việt Nam sau năm 2000 còn đang chập chững với những bộ phim thương mai đầu tiên, một trong những phim đó là 1735 Km. Thật đáng tiếc là ở thời điểm đó, cá nhân tôi không quan tâm đến sự sống chết của các ông đạo diễn bà biên kịch, tôi ghét những thứ văn nghệ sinh viên, ghét những thứ bố thí và chen chúc để xin xỏ, tôi không thèm đi xem 1735 Km. Theo trí nhớ mong manh thì trên báo chí lúc đó phim này cũng được giới thiệu khá tích cực, nhưng có vẻ như bị chê nhiều sau khi chiếu. Có lẽ những người ở thời điểm đó quan tâm đến đời sống văn nghệ sẽ nhớ rõ hơn tôi. Nhưng chắc chắn là phim thất bại thảm hại, hãng phim giải tán và nghe đâu bác đạo diễn Nguyễn Nghiêm Đặng Tuấn bị sốc nặng. Người hưởng lợi duy nhất chỉ có quay phim Nguyễn K’Linh.
Phải đến khoảng năm 2007-08, tôi xem bộ mới phim này lần đầu qua DVD, bản DVD hiếm hoi mà may quá ở trung tâm TPD có. Lúc đó đương nhiên tình thế đã khác. Internet tốc độ cao, CD 05 Đinh Liệt cung cấp một nguồn phim dồi dào cho dân thủ đô (torrent và P2P cũng đã có, nhưng cũng mới ở giai đoạn phôi thai thôi, tìm phim không dễ như bây giờ), và tôi thì không những là quan tâm đến phim ảnh mà còn đã kịp quyết định ngừng đến trường kiến trúc rồi. Lúc đầu tôi nghĩ là nó sẽ tệ, những người đã xem ở TPD cũng nói là tệ. Nhưng khi mà những người làm 1735 Km ở thời điểm 2004 chỉ bằng và hơn tôi vài tuổi, họ đã một bộ phim road movie (thể loại khá thử thách về mặt sản xuất), thì là một người đã tự cho rằng mình “đứng trong hàng ngũ của phong trào chung”, tôi vẫn bỏ đĩa vào xem. Kết quả là tôi đã… không thể xem được đến hết phim.
Cái đĩa DVD duy nhất ở TPD bị hỏng ở đoạn gần cuối, khúc cô gái bắt đầu thử váy cưới. Vậy đấy, cho đến giờ tôi vẫn không biết chính xác phim kết thúc như thế nào cả, nhưng có một điều tôi khẳng định là phim không hề tệ như báo chí năm 2005 đã chỉ trích. 1735 Km là một bộ phim có những khung hình đẹp, hiện đại, một chút mộng ảo siêu thực, một chút pha trộn thể loại, chỉn chu với một ngôn ngữ kể chuyện rành mạch. Kịch bản thì có lẽ không phải là đặc biết xuất sắc hay có ý tưởng độc đáo, có lẽ hơi thiếu sức nặng, nhưng thật ra cũng đâu cần phải như vậy mới là đáng quý. Câu chuyện rất dễ thương, sến sến và hình tượng nhân vật điển hình không gần lắm với thực tế, nhưng mà thật sự dễ thương. Và kịch bản như vậy tốt hơn rất nhiều so với một tá phim Tết hậu bối của nó, ngay cả kịch bản của phim Tết tốt nhất năm 2011 – Cô dâu đại chiến, cũng kém hơn 1735 Km rất nhiều. Còn phải nói đến phần nhạc phim hay hiếm có do Võ Thiện Thanh sáng tác với những ca khúc như Em sẽ quay về, Con hạc giấy mang âm hưởng nhạc lounge và britpop. 1735 Km là một bộ phim xuất sắc ở thời điểm 2005, một bộ phim đúng nghĩa xinê, nó xứng đáng nhận được sự tán thưởng, nhận được thành công về doanh số và cả những giải thưởng.
Tuy nhiên, ở vào giai đoạn tiền sử đó, 1735 Km tiếc thay lại là một cánh chim lạc thời. Những người làm chuyên môn có thể làm ra một sản phẩm tốt, nhưng lúc đó nào đã có nhiều những con người biết làm marketing, làm phát hành cho điện ảnh (những người giỏi giang của năm 2011 lúc đó còn trẻ lắm). Giới truyền thông sau nhiều năm không xem phim, (của đáng tội, muốn xem cũng không có và không biết xem ở đâu), mới chỉ quay lại ngó vào điện ảnh với “dòng phim” Gái của đạo diễn Lê Hoàng, chưa đủ tri thức để đánh giá đúng nghệ thuật làm phim (những người giỏi giang của năm 2011, lúc bấy giờ có người còn đang đeo khăn quàng đỏ). 1735 Km ra đời chỉ từ một đam mê làm phim thuần khiết và ngây thơ đơn độc thì sự thất bại của nó là dễ hiểu. Có thể ví 1735 Km như một “chiến sĩ đã anh dũng hi sinh cho phong trào”, một sự hi sinh để biết bao người khác nhìn vào và rút ra bài học trong những khâu sau cùng của một thương vụ điện ảnh. Và để rồi sau khi có Luật điện ảnh 2006 cởi trói cho những nhà làm phim lão luyện, để họ danh chính ngôn thuận hoá thân vào vai của những người kinh doanh cáo già, họ đã gây dựng một thị trường với những khán giả đang dần dần quen với việc đi xem phim Việt Nam, đã có thể tung ra những con số hàng chục tỷ doanh thu mỗi lần phim ra rạp, thì quay nhìn lại năm 2005 với 1735 Km, khó có ai hiểu chuyện mà không thấy cảm khái phần nào. Nếu nhìn vào bản chất, 1735 Km là phim độc lập, đúng cả định nghĩa lẫn tinh thần, đầu tiên ở Việt Nam chứ không phải Bi, đừng sợ (Phan Đăng Di). Có lẽ lý do để nó thất bại lớn nhất ở đây là để độc lập đi đôi với thiếu thốn các nguồn lực.
Thật ra với những trái nghiệm sống cá nhân, tôi đồng cảm kha khá với số phận của 1735 Km. Hãy thấm thía rằng tài năng hay thành công cũng chỉ là tương đối thôi, ở thời điểm này là vàng đấy nhưng ở thời điểm khác cũng chỉ là rác bên lề đường. Cứ thử ví dụ như giáo sư Ngô Bảo Châu mà sinh ra sớm 100 năm ở nước mình, tài năng toán học của anh cũng chẳng để làm gì. Hay là như Micheal Bay mà sinh ra ở thời Trung cổ, chắc cũng chỉ đi hát rong kể chuyện qua ngày, chết dấp nơi bờ bụi vì dịch hạch hoặc liều thân đi Thập Tự Chinh kiếm ăn, chứ có ở đó mà đòi thành triệu phú được khối. Có lẽ là hơi quá đà rồi, vì số phận của 1735 Km cũng không đến mức thảm hại như thế, phải không nào? Ít nhất thì bộ phim cũng đã cống hiến được một điều gì đó cho sự trở lại của điện ảnh Việt Nam, cho tương lai của nhiều người.
Cũng là nhân dịp mà tại thành phố Hồ Chí Minh, BHD Star Cinema chiếu lại 1735 Km tại rạp này trong chương trình Những ngày phim Việt của họ. Nếu bạn có điều kiện, hãy thử mua vé đi xem1735 Km (và cả những phim khác như Trăng nơi đáy giếng, Đừng đốt hay Chuyện của Pao) và tự có những đánh giá theo con mắt của năm 2011. Thật sự, 1735 Km không chỉ có giá trị như một kỷ niệm với đôi ba người nào đó về một thời gần mà xa, mà hơn thế nữa, nó xứng đáng được tôn trọng, được nhìn nhận và đánh giá đúng bởi đông đảo công chúng. Các bạn có thể tham khảo lịch chiếu sau:
Bài đăng ở đây là một bài tập nhận xét về kịch bản của phim nên rất có thể có một số chi tiết sẽ khác so với phim.
The Proposal
Biên kịch: Pete Chiarelli
Đạo diễn: Anne Fletcher
Sản xuất: David Hoberman và Todd Lieberman
Độ dài: 108 phút
Thể loại: Hài hước / Tình cảm
The Proposal là The Devil Wears Prada kết hợp với The Silence of Lorna hoặc Green Card
The Proposal là một phim hài tình cảm, bối cảnh hiện đạiở New York và Sitka, Alaska, Mỹ. Phim do nữ đạo diễn và biên đạo xinh đẹp của 27 Dresses và Step Up – Anne Fletcher. The Proposal là chuyện về một tổng biên tập độc thân xinh đẹp MARGARET TATE (40), người Canada. Khi visa Mỹ của mình hết hạn, cô đã ép trợ lý của mình là ANDREW PAXTON (28) phải kết hôn với cô để tránh bị trục xuất khỏi nước Mỹ. Andrew là con trai duy nhất của một gia đình quyền thế và giàu có nhưng lại muốn tực lực cánh sinh nên anh chấp nhận thỏa thuận với Margaret để được thăng chức lên làm biên tập. Sở nhập cư nghi ngờ trường hợp của họ và cử người đi điều tra. Andrew đưa Margaret về Alaska dự lễ mừng thọ 90 tuổi của bà anh và họ đã bị cả gia đình thuyết phục làm một đám cưới chóng vánh. Ở gần gia đình Andrew và biết được rằng Andrew vẫn có tình cảm với bạn gái cũ thời trung học, Margaret đã thú nhận tất cả mọi việc trong lễ cưới và bỏ đi. Nhưng Andrew nhận ra rằng mình thực sự yêu Margaret và vẫn kịp giữ cô ở lại. Không những thế, nhân viên điều tra của sở nhập cư còn bị buộc phải chấp thuận trường hợp của Margaret vì sức ép của gia đình Andrew.
Câu chuyện trong The Proposal khá hài hước và kịch bản thì được viết rất tốt. Phần mở đầu ngay lập tức thiết lập một không khí rất năng động cho cả bộ phim. Tất cả các nhân vật trong câu chuyện đều có tính cách thú vị và mong muốn rất rõ ràng. Xây dựng được một hệ thống nhân vật như vậy là đã có một nền tảng vững chắc để phát triển câu chuyện. Tuy nhiên, kịch bản vẫn còn một số điểm cần cân nhắc như sau:
-Kịch bản này mang tính hài nhiều hơn tình cảm, điều này có thể dẫn đến hậu quả “phản cảm” vì đây là câu chuyện của một người phụ nữ, một câu chuyện tình yêu. Trong một số cảnh, cái hài hành động (slapstick comedy) hơi nhiều quá khiến cho nó giống như kiểu hài của Louis De Funes. Một số yếu tố hài hước nên được xem xét để giảm bớt hoặc thay thế như con chó, con đại bàng và cú trượt ngã trong nhà tắm có thể được thay thế bằng hình ảnh một cô Margaret vụng về học nấu ăn với bà của Andrew hay phải trông trẻ bất đắc dĩ chẳng hạn.
-Vấn đề lớn thứ hai là câu chuyện tình yêu giữa Margaret và Andrew chưa đủ thuyết phục. Người đọc có thể sẽ cảm nhận được tình cảm họ dành cho nhau nhiều hơn nếu họ được đặt vào những tình huống lãng mạn và thân thiết hơn là những tình huống hài hước đơn thuần. Có thể sử dụng bà của Andrew làm nhân vật trung gian kết nối hai người với nhau. Bà có thể đề nghị hai người giúp bà thực hiện tất cả những việc bà muốn làm trước sinh nhật lần thứ 90 hay bắt họ tập các nghi lễ đám cưới sao cho giống y hệt như đám cưới của bà và ông ngày xưa.
Cá nhân mình không thích kịch bản này lắm và cũng không có ý định đi xem nhưng có vẻ như The Proposal khá được yêu mến ngoài rạp và cũng thu lại kha khá lợi nhuận, so với một phim hài tình cảm.
Từ hôm nay, FilmcriticVN đã chính thức có địa chỉ mới: http://filmcriticvn.org. Việc lập domain riêng không khó, nhưng nó thể hiện quyết tâm của chúng tôi trong việc xây dựng và phát triển FilmcriticVN thành một trang web chính thống, có độ tin cậy về phê bình điện ảnh. Thời gian sắp tới, FilmcriticVN sẽ có sự cải tiến cả về nội dung và giao diện hướng đến mục tiêu này.
Và đây là cải tiến đầu tiên về nội dung:
Bắt đầu từ tháng 5, FilmcriticVN sẽ tiến hành review có chọn lọc các phim chiếu rạp ở Việt Nam. Các bài review sẽ được cập nhật đều đặn vào thời điểm sớm nhất có thể, nhằm giúp các bạn có cơ sở tham khảo trước khi ra rạp. Bên phải trang chính là lịch phim chiếu rạp cập nhật hàng tháng. Phim nào đã có review sẽ được đặt link trực tiếp trên lịch để các bạn tiện theo dõi.
FilmcriticVN vẫn đang trong quá trình xây dựng và phát triển, bởi vậy rất mong nhận được sự quan tâm, theo dõi, ủng hộ, và góp ý của tất cả các bạn. Vào thời điểm hiện tại, điều quan trọng nhất đối với FilmcriticVN là thu hút được sự chú ý của độc giả. Điều này phụ thuộc rất nhiều vào sự giúp đỡ của các bạn. Sự giúp đỡ ấy có thể là đọc bài, là comment, là giới thiệu cho bạn bè. Nếu các bạn trân trọng nỗ lực, tán thành hướng đi, thậm chí chỉ là hài lòng với một bài viết của chúng tôi, xin hãy quảng bá cho FilmcriticVN bằng cách đặt link, add feeds, giới thiệu trên blog, v.v…
Gửi riêng các bạn có đam mê với phê bình điện ảnh: FilmcriticVN là một cộng đồng mở. Chúng tôi rất cần và hoan nghênh sự tham gia của các bạn. Nếu các bạn cảm thấy mình có khả năng viết phê bình điện ảnh và muốn đóng góp cho FilmcriticVN, hãy liên hệ trực tiếp với chúng tôi.
Xin cảm ơn tất cả các bạn.
P.S:
- Các bạn có thể kết nối và theo dõi FilmcriticVN qua Facebook tại đây.
- Các bạn có thể follow FilmcriticVN trên Twitter tại đây.